#XP246 BỊ BỎ LẠI TRÊN TÀU CAO TỐC, TÔI QUYẾT ĐỊNH LY HÔN-1

#XP246 Chương 7


Trước Sau

7

Mấy ngày nay ngủ khá ngon nên sắc mặt tốt hơn trước rất nhiều. Tôi còn đặc biệt thay đổi kiểu tóc mới, cắt ngắn đi, trông cả người toát lên vẻ hoạt bát, gọn gàng và thanh thoát.

Cửa thang máy mở ra, tôi bước ra ngoài.

Anh ta đang đứng cạnh quầy lễ tân, vừa thấy tôi liền lập tức bước tới.

“Em cuối cùng cũng chịu gặp anh rồi.” Trong giọng nói của anh ta kìm nén một ngọn lửa giận.

Tôi nói: “Có chuyện gì thì nói luôn đi, đừng có gây chuyện ở công ty tôi.”

Anh ta vặn lại: “Anh gây chuyện? Là em gây chuyện trước thì có! Em bảo luật sư gửi cái thư luật sư gì cho anh thế hả?”

Tôi nói: “Đó là thủ tục bình thường của việc kiện tụng ly hôn.”

Anh ta nói: “Anh không đồng ý ly hôn!”

Tôi nói: “Anh có đồng ý hay không cũng thế thôi, tòa án sẽ phán quyết.”

Anh ta đột nhiên cao giọng: “Mắc gì em lại đối xử với anh như thế? Anh có chỗ nào có lỗi với em chứ?”

Cô bé lễ tân và bác bảo vệ đều ngoái đầu nhìn sang.

Tôi nói: “Ra ngoài nói.”

Tôi quay người bước ra ngoài, anh ta lầm lũi đi theo sau.

Bước ra khỏi tòa nhà, tôi đi đến bên cạnh bồn hoa gần đó rồi dừng lại, nhìn anh ta: “Nói đi, có chuyện gì.”

Anh ta bảo: “Rút đơn kiện đi, chúng ta ngồi lại nói chuyện tử tế.”

Tôi nói: “Chẳng có gì để nói cả.”

Anh ta đe dọa: “Thế thì căn nhà em cũng đừng hòng tơ tưởng đến nữa!”

Tôi dửng dưng: “Vốn dĩ tôi cũng có thèm lấy đâu.”

Anh ta ngẩn người ra một lát: “Thế em kiện anh để làm cái gì?”

Tôi nói: “Tôi muốn ly hôn, anh không đồng ý, thì tôi chỉ còn cách khởi kiện thôi.”

Anh ta hỏi: “Em vội vàng ly hôn đến thế cơ à? Có phải bên ngoài có thằng nào rồi đúng không?”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật nực cười: “Đến tận bây giờ anh vẫn nghĩ đó là vấn đề của tôi sao?”

Anh ta gắt: “Không phải vấn đề của em thì là của ai? Cuộc hôn nhân đang yên đang lành, em cứ phải làm cho nó banh chành ra mới chịu!”

Tôi chất vấn: “Yên lành? Anh bỏ mặc tôi trên tàu cao tốc mà gọi là hôn nhân yên lành à?”

Anh ta thanh minh: “Anh đã bảo là anh không cố ý rồi mà! Em không thể cứ bám víu vào mỗi một chuyện đó mà không buông được à?”

Tôi nói: “Không phải một chuyện, mà là năm năm.”

Anh ta vặn lại: “Năm năm qua anh đối xử với em không tốt à? Anh kiếm tiền nuôi gia đình, anh có để em phải chịu thiệt thòi chỗ nào không?”

Tôi nói: “Tiền bạc không phải là tất cả của hôn nhân.”

Anh ta hỏi: “Thế theo em thì cái gì mới là tất cả? Tình cảm à? Chúng ta kết hôn năm năm rồi, tình cảm sớm đã chuyển thành tình thân rồi, làm gì có chuyện ngày nào cũng quấn quýt ngọt ngào với nhau?”

Tôi nói: “Tôi không cần quấn quýt ngọt ngào, tôi chỉ cần sự tôn trọng cơ bản nhất.”

Anh ta hỏi: “Anh không tôn trọng em ở chỗ nào?”

Tôi nhìn anh ta, gằn từng chữ một: “Anh chưa bao giờ tôn trọng tôi cả. Những lời tôi nói, anh chưa bao giờ nghe. Cảm nhận của tôi, anh chưa bao giờ bận tâm. Những yêu cầu của tôi, lúc nào anh cũng cho là kiếm chuyện vô cớ. Đó mà gọi là sự tôn trọng của anh sao?”

Anh ta chống chế: “Em quá nhạy cảm rồi! Tính cách của anh chỉ là thẳng thắn một chút thôi, em cứ nhất thiết phải để bụng làm gì!”

Tôi hỏi: “Nên anh vẫn cảm thấy đó là lỗi của tôi?”

Anh ta khẳng định: “Vốn dĩ là thế còn gì! Bạn bè xung quanh anh ai cũng bảo em quá đỏng đảnh, chuyện bé xé ra to!”

Tôi mỉm cười: “Thế thì tốt quá rồi, anh đi mà tìm người nào không đỏng đảnh ấy, còn tôi đi tìm người nào không ‘thẳng thắn’ như anh, đường ai nấy đi.”

Sắc mặt anh ta thay đổi: “Có phải em thực sự có người khác rồi không?”

Tôi nói: “Tôi không có.”

Anh ta hỏi: “Thế tại sao em lại vội vàng ly hôn đến thế?”

Tôi nói: “Bởi vì tôi chịu đựng đủ rồi.”

Anh ta vặn: “Chịu đựng đủ cái gì? Anh đánh em hay là mắng em rồi?”

Tôi nói: “Anh bạo lực lạnh.”

Anh ta cười lạnh: “Lại là bạo lực lạnh? Anh không nói chuyện thì là bạo lực lạnh à? Thế lúc anh nói chuyện thì em lại chê anh thẳng thắn quá, rốt cuộc anh phải làm thế nào mới vừa lòng em?”

Tôi nói: “Anh không cần phải làm gì nữa cả, chúng ta ly hôn là được.”

Anh ta đột nhiên tiến lên một bước, túm chặt lấy cánh tay tôi: “Anh không đồng ý!”

Tôi hất anh ta ra: “Anh có đồng ý hay không cũng vô ích thôi.”

Anh ta đe dọa: “Thế thì em đừng có trách anh không khách khí!”

Tôi hỏi: “Anh muốn không khách khí thế nào?”

Anh ta nói: “Bên phía bố mẹ em, anh sẽ đến nói chuyện. Còn chuyện căn nhà, anh cũng sẽ tìm luật sư. Em tưởng em có thể lấy được cái gì chắc?”

Tôi nói: “Tôi chẳng lấy cái gì hết, tùy anh.”

Anh ta quăng lại một câu: “Em đừng có hối hận!”

Tôi nhìn anh ta: “Điều duy nhất tôi hối hận, chính là đã không ly hôn sớm hơn.”

Tôi quay người định đi, anh ta lại kéo tôi lại. Tôi quay đầu nhìn anh ta: “Buông tay ra.”

Anh ta gằn giọng: “Hôm nay em nhất định phải nói cho rõ ràng!”

Tôi nói: “Tôi nói thế là quá rõ ràng rồi.”

Bác bảo vệ tiến lại gần: “Anh này, xin anh buông tay ra, bằng không chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Anh ta nhìn bác bảo vệ, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng đành buông tay.

Tôi bước đi thẳng vào trong công ty, anh ta hét lên phía sau: “Em sẽ phải hối hận đấy!”

Tôi không thèm quay đầu lại. Trở về vị trí làm việc, Tiểu Trần rụt rè hỏi nhỏ: “Không sao chứ bà?”

Tôi bảo: “Không sao.”

Cô ấy hỏi: “Đấy là chồng bà à?”

Tôi đáp: “Chồng cũ.”

Cô ấy “ồ” một tiếng, không dám hỏi thêm câu nào nữa.

Tôi mở máy tính lên, tiếp tục làm việc. Những ngón tay gõ trên bàn phím rất vững vàng, không hề có một chút run rẩy.

Bốn giờ chiều, mẹ tôi gọi điện đến.

“Tiểu Lâm, con với Tiểu Vũ sắp ly hôn à?” Giọng mẹ vô cùng lo lắng.

Tôi nói: “Vâng ạ.”

Mẹ bảo: “Vừa nãy nó đến tìm bố mẹ, bảo là con đòi ly hôn, lại còn đòi chia nhà nữa.”

Tôi nói: “Con không đòi nhà, nhà để lại cho anh ấy.”

Mẹ hỏi: “Thế tại sao nó lại nói như thế?”

Tôi nói: “Bởi vì anh ấy muốn bố mẹ khuyên bảo con đừng ly hôn nữa.”

Mẹ bảo: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Con nói cho mẹ nghe xem nào.”

Tôi đem toàn bộ câu chuyện kể lại từ đầu đến cuối cho mẹ nghe.

Mẹ nghe xong, im lặng một lúc lâu. Sau đó mẹ nói: “Mẹ ủng hộ con.”

Tôi ngẩn người ra một lát.

Mẹ nói tiếp: “Những năm qua con sống thế nào, trong lòng mẹ đều hiểu rõ. Lần nào gọi điện con cũng bảo là rất tốt, nhưng mẹ nghe là mẹ biết ngay con không hề hạnh phúc.”

Hốc mắt tôi bỗng chốc nóng rực.

Mẹ nói: “Mẹ chỉ có mỗi mình con là con gái thôi, mẹ không cầu con phải gả vào hào môn cao sang gì, chỉ cầu con sống được vui vẻ hạnh phúc. Nếu cuộc hôn nhân này làm con không hạnh phúc, thì cứ ly hôn đi con.”

Tôi nghẹn ngào: “Mẹ ơi…”

Mẹ an ủi: “Đừng sợ, mẹ với bố đều ở đây cả mà. Cùng lắm thì con dọn về nhà, mẹ nuôi con.”

Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi lã chã.

Mẹ dặn: “Đừng khóc con, con phải kiên cường lên. Đã quyết định rồi thì đừng ngoảnh đầu lại nữa.”

Tôi nói: “Con sẽ không quay đầu lại đâu ạ.”

Mẹ bảo: “Thế thì tốt rồi. Mẹ tin là con có thể sống tốt hơn.”

Cúp điện thoại, tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Người trong gương mắt đỏ hoe, nhưng biểu cảm lại vô cùng kiên định.

Tôi tự nói với chính mình trong gương: “Mày làm được mà.”

Buổi tối trở về nhà Tiểu Mỹ, cô ấy đang nấu cơm.

“Về rồi đấy à? Mau rửa tay rồi ăn cơm thôi.” Cô ấy đon đả chào tôi.

Tôi nói: “Hôm nay anh ta đến công ty tìm tớ.”

Chiếc xẻng xào nấu trên tay cô ấy khựng lại một nhịp: “Rồi sao nữa?”

Tôi bảo: “Tớ bảo bảo vệ đuổi đi rồi.”

Cô ấy reo lên: “Làm tốt lắm!”

Tôi nói tiếp: “Anh ta còn đến tìm cả bố mẹ tớ nữa.”

Cô ấy hỏi: “Thế bố mẹ cậu bảo sao?”

Tôi nói: “Mẹ tớ bảo ủng hộ tớ.”

Cô ấy mỉm cười: “Bác gái thật là người thấu tình đạt lý.”

Tôi tâm sự: “Tớ cứ nghĩ mẹ sẽ khuyên tớ nên suy nghĩ lại cơ.”

Cô ấy bảo: “Bố mẹ ai chẳng thương con cái, mẹ cậu chắc chắn là đã nhìn ra những năm qua cậu sống không tốt rồi.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Cô ấy bưng thức ăn lên bàn: “Nào, ăn cơm thôi. Hôm nay tớ làm món sườn xào chua ngọt mà cậu thích nhất đây.”

Nhìn những món ăn trên bàn, tôi bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Những ngày qua, đều nhờ có Tiểu Mỹ. Ngày nào cô ấy cũng đổi món nấu cho tôi ăn, ở bên cạnh trò chuyện và đả thông tư tưởng giúp tôi.

Tôi nói: “Tiểu Mỹ ơi, đợi tớ ly hôn xong, tớ sẽ mời cậu đi ăn một bữa thật to nhé.”

Cô ấy bảo: “Nói lời ngốc nghếch gì thế, cậu có thể bước ra khỏi vũng lầy đó chính là lời cảm ơn tuyệt vời nhất dành cho tớ rồi.”

Tôi gắp một miếng sườn bỏ vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Ngon thật đấy.

Đây chính là miếng sườn ngon nhất mà tôi được ăn trong suốt năm năm qua.

Luật sư gọi điện bảo đối phương cũng đã thuê luật sư rồi.

“Luật sư của anh ta đã liên hệ với chị, bảo là muốn đàm phán về việc phân chia tài sản.” Giọng chị ấy rất bình thản.

Tôi nói: “Em đã bảo rồi, nhà để lại cho anh ta, tiền tiết kiệm chia đôi, những thứ khác em đều không lấy.”

Chị ấy bảo: “Luật sư của anh ta nói, tiền đặt cọc mua nhà là do anh ta bỏ ra, em chỉ đóng góp một phần nhỏ thôi, nên em không được chia nhà. Tiền tiết kiệm cũng là do anh ta kiếm được, còn tiền lương của em thì đã tiêu xài hết rồi, cho nên cũng không được chia.”

Tôi bật cười: “Thế anh ta muốn thế nào?”

Chị ấy nói: “Anh ta bảo có thể đưa cho em mười vạn tệ (khoảng hơn 300 triệu VND) coi như là tiền bù đắp, rồi em đồng ý ly hôn.”

Tôi nói: “Em không đồng ý.”


#XP246 Chương 7
Danh sách chương