11
Mọi người đều khen tôi làm bánh rất ngon, còn hỏi có phải tôi định đổi nghề làm thợ bánh hay không.
Tôi bảo không phải, chỉ là muốn có một sở thích thôi.
Nhưng thực ra tôi tự biết rõ, tôi đang dùng cách này để nói với chính mình rằng: Tôi có thể tạo ra những điều tốt đẹp.
Tôi có thể khiến bản thân, và cả những người khác, cảm thấy hạnh phúc.
…
Vào một ngày cuối tuần của bốn tháng sau đó, tôi về thăm bố mẹ.
Mẹ vừa nhìn thấy tôi, mắt liền sáng lên: “Chao ôi, con gái mẹ sao dạo này xinh thế này?”
Tôi cười: “Thế ạ?”
Mẹ bảo: “Tất nhiên rồi! Con nhìn thần sắc của mình xem, cả tinh thần nữa, tốt hơn trước nhiều lắm.”
Bố tôi cũng góp lời: “Gầy đi thật, nhưng trông rất khỏe mạnh.”
Tôi nói: “Dạo này con có đi tập gym ạ.”
Mẹ bảo: “Thế thì tốt quá, con gái là phải biết đối xử tốt với bản thân một chút.”
Lúc ăn cơm, mẹ đột nhiên hỏi: “Còn hai tháng nữa là tròn sáu tháng rồi đúng không con?”
Tôi đáp: “Vâng, còn năm mươi ba ngày nữa ạ.”
Mẹ chép miệng: “Nhớ kỹ từng ngày một cơ đấy.”
Tôi cười: “Vâng ạ.”
Bố hỏi: “Mấy tháng nay nó không đến tìm con chứ?”
Tôi trả lời: “Luật sư của anh ta có tìm con vài lần, nhưng con không tiếp. Còn bản thân anh ta thì không thấy, có lẽ cũng biết có làm gì thì cũng vô ích rồi.”
Mẹ nói: “Thế thì tốt. Con cứ như bây giờ là tốt lắm, mẹ nhìn mà cũng yên tâm.”
Tôi bảo: “Bố mẹ không phải lo cho con đâu, con ổn lắm.”
Mẹ dịu dàng: “Mẹ biết, con lúc nào cũng là một đứa trẻ kiên cường.”
Tôi nói: “Con chỉ là suy nghĩ thông suốt rồi thôi ạ. Đời người còn dài, chẳng việc gì phải lãng phí quá nhiều thời gian cho một cuộc hôn nhân sai lầm.”
Bố gật đầu: “Nói rất đúng. Sống là phải nhìn về phía trước, đừng để quá khứ trói buộc mình.”
..
Ăn cơm xong, mẹ kéo tôi đi siêu thị mua đồ.
Tại quầy hoa quả, mẹ chọn rất nhiều loại trái cây tôi thích ăn: táo, cam, nho, chuối.
Tôi cản: “Mẹ ơi, mua nhiều thế này con ăn không hết đâu.”
Mẹ bảo: “Cứ ăn từ từ, cất trong tủ lạnh để được mấy ngày liền cơ mà.”
Đến quầy đồ ăn vặt, mẹ lại lấy thêm một đống thứ nữa: khoai tây chiên, bánh quy, sô-cô-la, hạt sấy khô.
Tôi than thanh minh: “Mẹ, con đang giảm cân đấy.”
Mẹ gạt đi: “Giảm cái gì mà giảm, con thế này là gầy lắm rồi.”
Lúc ra quầy thanh toán, tôi định trả tiền nhưng mẹ dứt khoát không cho.
“Mẹ mua cho con, con cứ cầm lấy là được.”
Tôi nói: “Mẹ, con có tiền mà.”
Mẹ bảo: “Mẹ biết con có tiền, nhưng đây là tấm lòng của mẹ.”
…
Về đến nhà, bố giúp tôi xếp đồ đạc vào cốp xe.
Bố dặn: “Còn hai tháng nữa là kết thúc rồi, đến lúc đó nhớ ăn mừng một trận thật lớn nhé.”
Tôi cười: “Vâng ạ.”
Bố tiếp tục: “Sau này bất kể có gặp phải chuyện gì, hãy nhớ rằng nhà mình luôn là chỗ dựa vững chắc cho con.”
Tôi nghẹn ngào: “Con biết rồi, bố.”
Trên đường lái xe về nhà, tôi hạ kính cửa sổ xuống để gió lùa vào.
Bầu trời bên ngoài rất xanh, mây rất trắng, ánh nắng rất đẹp.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian nửa năm trước, tôi kéo theo chiếc vali, cô độc ngồi trên chiếc ghế dài ở ga tàu hỏa, trong lòng đầy rẫy sự mơ hồ, bất lực và chẳng biết tương lai của mình sẽ đi về đâu.
Còn hiện tại, tôi đã có căn nhà của riêng mình, có một công việc bận rộn đầy ý nghĩa, có một cơ thể khỏe mạnh và có cả những sở thích mới.
Tôi biết, chỉ cần sáu tháng này kết thúc, chỉ cần cầm được tờ chứng nhận ly hôn trên tay, cuộc sống mới của tôi sẽ thực sự bắt đầu.
Và tôi, đã sẵn sàng rồi.
Trước ngày diễn ra phiên tòa thứ hai một hôm, tôi nhận được email từ luật sư của hắn.
“Cô Lâm, thân chủ của tôi hy vọng có thể gặp cô một lát trước khi phiên tòa bắt đầu để bàn về khả năng hòa giải ngoài tòa án. Nếu cô đồng ý rút đơn khởi kiện, anh ấy sẵn sàng đưa ra nhượng bộ lớn hơn trong việc phân chia tài sản.”
Đọc xong, tôi thẳng tay xóa luôn email đó.
Luật sư gọi điện hỏi tôi đã nhận được email chưa.
Tôi bảo nhận được rồi. Chị ấy hỏi: “Cô tính sao?”
Tôi dứt khoát: “Không gặp, cứ tiếp tục ra tòa thôi.”
Chị ấy phân tích: “Hắn ta chấp nhận nhượng bộ về tài sản, có thể sẽ đưa cho cô một khoản tiền lớn đấy.”
Tôi nói: “Tôi không cần. Điều tôi muốn là ly hôn, chứ không phải tiền.”
Chị ấy đáp: “Được, tôi hiểu rồi. Vậy hẹn ngày mai gặp lại.”
…
Tối hôm đó, tôi đi ngủ từ rất sớm.
Sáng hôm sau mới sáu giờ tôi đã tỉnh, nhưng tôi không dậy ngay mà cứ nằm trên giường, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời ngoài cửa sổ chuyển dần từ màn đêm tăm tối sang hửng sáng.
Bảy giờ, tôi thức dậy, rửa mặt, trang điểm và thay quần áo.
Tôi đặc biệt chọn một bộ đồ công sở rất chỉnh tề: một bộ blazer váy màu xám nhạt, áo sơ mi trắng và một đôi giày cao gót màu đen. Tóc buộc đuôi ngựa thấp, trang điểm một lớp nhẹ nhàng.
Người ở trong gương có ánh mắt vô cùng kiên định, nét mặt thong dong, tự tại.
..
Tám giờ rưỡi, tôi đến trước cổng tòa án.
Luật sư đã đứng đợi tôi từ trước: “Trạng thái tốt đấy.”
Tôi nói: “Vâng, tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Chị ấy bảo: “Hôm nay chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Khởi kiện lần thứ hai, chỉ cần thái độ của cô kiên quyết thì cơ bản tòa sẽ xử ly hôn.”
Tôi khẳng định: “Thái độ của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ lung lay cả.”
Chị ấy mỉm cười: “Tôi nhìn ra được.”
..
Chín giờ, hắn đến.
Trong sáu tháng qua, chúng tôi chưa từng gặp lại nhau. Nhìn thấy hắn lần nữa, tôi nhận ra hắn đã thay đổi rất nhiều.
Gầy đi, tóc cũng đã bạc đi vài phần, quầng thâm mắt rất sâu, cả người trông vô cùng phờ phạc, hốc hác.
Thấy tôi, hắn định bước lại gần nhưng đã bị luật sư của mình giữ lại.
Luật sư của hắn đi về phía chúng tôi, nói với luật sư của tôi: “Có thể để hai người bọn họ nói chuyện riêng vài câu được không?”
Luật sư của tôi quay sang nhìn tôi, tôi lắc đầu. Chị ấy liền từ chối: “Thân chủ của tôi không đồng ý.”
Luật sư của hắn nài nỉ: “Chỉ năm phút thôi.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng: “Không cần thiết đâu, có gì cần nói thì cứ nói trước tòa.”
Luật sư của hắn thở dài một tiếng rồi quay trở lại.
Tôi thấy hắn nói gì đó với luật sư của mình, người luật sư kia chỉ biết lắc đầu.
..
Chín giờ rưỡi, phiên tòa bắt đầu.
Vẫn là vị nữ thẩm phán lần trước, bà nhìn hai chúng tôi rồi gật đầu.
“Phiên tòa bắt đầu. Nguyên đơn, tại phiên tòa lần thứ nhất diễn ra sáu tháng trước, cô đã bày tỏ nguyện vọng muốn ly hôn, bây giờ cô vẫn giữ nguyên ý kiến đó chứ?”
Tôi đứng dậy: “Vâng thưa thẩm phán, tôi kiên quyết ly hôn.”
Thẩm phán hỏi: “Trong sáu tháng qua, hai người có tiến hành trao đổi, giao tiếp gì với nhau không?”
Tôi đáp: “Không ạ. Chúng tôi liên tục sống ly thân và không có bất kỳ liên lạc nào.”
Thẩm phán quay sang: “Bị đơn, còn anh? Sáu tháng qua anh có điều gì muốn nói không?”
Hắn đứng dậy, giọng nói có phần nghẹn ngào: “Thưa thẩm phán, sáu tháng qua tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi thừa nhận trước đây mình đã làm sai, tôi đối xử với cô ấy chưa đủ tốt, lúc nào cũng ngó lơ cảm xúc của cô ấy.
Sáu tháng này ngày nào tôi cũng tự kiểm điểm bản thân, tôi thực sự biết lỗi rồi. Tôi hy vọng mình có cơ hội để sửa sai, hy vọng cô ấy có thể cho tôi một cơ hội nữa.”
Thẩm phán quay sang tôi: “Nguyên đơn, cô đã nghe thấy rồi, cô nghĩ sao?”
Tôi đứng thẳng người: “Thưa thẩm phán, nửa năm qua tôi đã nghe quá nhiều câu ‘anh sai rồi’, ‘cho anh một cơ hội’. Nhưng tôi biết rất rõ rằng, có những chuyện không phải cứ xin lỗi là có thể giải quyết được.
Cuộc hôn nhân này đã làm tổn thương tôi suốt năm năm trời, tôi không muốn tiếp tục nó nữa.”
Hắn đột nhiên hét lên: “Tôi có thể sửa mà! Tôi thực sự có thể sửa đổi mà!”
Thẩm phán nghiêm giọng: “Yêu cầu bị đơn chú ý kỷ luật phòng xử án.”
Luật sư của hắn vội kéo hắn lại, hắn ngồi xuống, lấy hai tay ôm lấy mặt.
Thẩm phán hỏi thêm vài câu hỏi nữa, sau đó tuyên bố: “Căn cứ vào lời khai của hai bên và sự thật về việc ly thân trong sáu tháng qua, tòa nhận thấy tình cảm hai bên thực sự đã rạn nứt, việc hòa giải không có kết quả.
Nay tuyên án: Chuẩn y cho nguyên đơn Lâm XX được ly hôn với bị đơn Vương XX.”
…
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, tôi đột nhiên có một cảm giác không chân thực cho lắm.
Cứ như vậy… là kết thúc rồi sao?
Cuộc hôn nhân năm năm trời, chỉ bằng một câu nói như vậy là kết thúc rồi sao?
Thẩm phán tiếp tục đọc: “Tài sản chung sau hôn nhân được phân chia theo hình thức sau: Bất động sản thuộc sở hữu của bị đơn, bị đơn có nghĩa vụ phải thanh toán cho nguyên đơn ba mươi phần trăm giá trị thẩm định của bất động sản coi như khoản bồi hoàn.
Số tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng được chia đều. Các tài sản khác thuộc sở hữu riêng của mỗi người.”
Luật sư của tôi lên tiếng: “Thưa thẩm phán, thân chủ của tôi từ bỏ khoản bồi hoàn bất động sản.”
Thẩm phán nhìn tôi: “Nguyên đơn, cô chắc chắn chứ? Đó không phải là một số tiền nhỏ đâu.”
Tôi dứt khoát: “Tôi chắc chắn. Tôi chỉ cần phần tiền tiết kiệm thuộc về mình là đủ rồi.”
Thẩm phán gật đầu: “Được, vậy sẽ dựa theo ý kiến của nguyên đơn. Bị đơn, anh có dị nghị gì không?”
Hắn lắc đầu, giọng nói trầm hẳn xuống: “Không có ạ.”
Thẩm phán tuyên bố: “Vậy thì hai bên có thể đi làm thủ tục ly hôn được rồi.”
…
Bước ra khỏi tòa án, ánh nắng chói chang khiến tôi phải nheo mắt lại.
Tôi đứng trên những bậc thềm, hít một hơi thật sâu.
Luật sư bước đến bên cạnh: “Chúc mừng cô, cuối cùng cũng kết thúc rồi.”
Tôi nói: “Cảm ơn chị, nửa năm qua đã làm phiền chị nhiều rồi.”
Chị ấy mỉm cười: “Đây là công việc của tôi mà. Tiếp theo cô có dự định gì chưa?”
Tôi trả lời: “Sống một cuộc đời thật tốt thôi ạ.”
Chị ấy bật cười: “Đó là một câu trả lời tuyệt vời.”
..
Hắn bước ra khỏi tòa án, nhìn thấy tôi liền dừng bước.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây, sau đó tôi chủ động dời ánh mắt đi chỗ khác.
Hắn đi tới, đứng trước mặt tôi và nói: “Sau này, cô nhất định phải hạnh phúc nhé.”
Tôi nhìn hắn, gật đầu: “Anh cũng vậy.”
Hắn nói: “Anh xin lỗi.”
Tôi bình thản: “Mọi chuyện qua cả rồi.”
Hắn nghẹn ngào: “Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô.”
Tôi khẽ mỉm cười: “Không cần đâu, kiếp này là quá đủ rồi.”
Nước mắt của hắn lã chã rơi xuống. Tôi quay người, kéo tay luật sư: “Chúng ta đi thôi chị.”
Lúc bước xuống những bậc thềm, tôi không hề quay đầu lại. Phía sau vang lên tiếng khóc nức nở của hắn, nhưng bước chân của tôi không hề khựng lại dù chỉ một nhịp.
Tôi biết, hắn không phải khóc vì tôi, hắn đang khóc cho chính bản thân mình.
Thứ hắn mất đi không phải là tôi, mà là một người từng toàn tâm toàn ý yêu hắn sâu đậm.
Còn thứ tôi mất đi, chỉ là một cuộc hôn nhân sai lầm mà thôi.
Đây không phải là mất đi, đây là sự giải thoát.
..
Luật sư tiễn tôi đến ga tàu điện ngầm, chị ấy bảo: “Cô thực sự rất dũng cảm.”
Tôi nói: “Tôi chỉ là không muốn lãng phí thời gian nữa thôi.”
Chị ấy cảm thán: “Rất nhiều người không thể quyết đoán được như cô đâu.”
Tôi nói: “Bởi vì tôi đã nghĩ thông suốt rồi, đời người ngắn ngủi lắm, không đáng để vì một người không xứng đáng mà dừng lại.”
Chị ấy chìa tay ra: “Chúc cô tương lai mọi điều thuận lợi.”
Tôi bắt tay chị ấy: “Cảm ơn chị.”
..
Nhìn theo chiếc xe của chị ấy đi xa dần, tôi quay người bước vào ga tàu điện ngầm.
Quẹt thẻ, đi qua cửa soát vé, bước xuống cầu thang, đứng đợi tàu.
Tàu điện ngầm tới, tôi bước lên xe, tìm một vị trí cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Đoàn tàu chuyển bánh, cảnh vật bên ngoài cửa sổ bắt đầu lùi dần về phía sau.
Tôi nhìn bóng hình của chính mình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ, đột nhiên mỉm cười.
Một cuộc đời mới, đã thực sự bắt đầu từ ngày hôm nay rồi.
(Hết)