3
Sáu giờ sáng.
Sau khi mở máy, tiếng thông báo tin nhắn lại vang lên liên hồi.
Anh gửi mười mấy tin nhắn, từ hai giờ đêm qua cho đến tận bốn giờ sáng.
“Em đang ở khách sạn nào?”
“Em trả lời tin nhắn đi.”
“Anh thực sự biết lỗi rồi.”
“Em đừng như vậy mà.”
“Mai anh đưa em đi đổi khách sạn khác, đi đến nơi nào em muốn đi, được không?”
Tin nhắn cuối cùng gửi lúc bốn giờ sáng: “Anh biết là em đang giận, nhưng ly hôn thì quá đáng quá rồi, chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi.”
Tôi tắt giao diện trò chuyện, rời giường vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Người trong gương mắt sưng húp, sắc mặt xám xịt. I Tôi vặn vòi nước, vốc vài vốc nước lạnh lên mặt, những giọt nước men theo gò má nhỏ xuống, rơi trên bồn rửa mặt.
Lau khô mặt, tôi ngồi lại bên mép giường, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện.
Trên tường dán tờ nội quy của khách sạn, dòng chữ cuối cùng là: Chúc quý khách một kỳ nghỉ vui vẻ.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên phát hiện ra anh bạo lực lạnh với mình là từ khi nào.
Đó là năm thứ hai sau khi kết hôn, mẹ tôi bị bệnh phải nằm viện, tôi xin nghỉ phép ba ngày để về quê chăm sóc bà. Trước khi đi tôi có nói với anh, anh gật đầu bảo biết rồi.
Tôi ở bệnh viện chăm mẹ ba ngày, mỗi tối đều gọi điện cho anh, hỏi anh đã ăn cơm chưa, công việc có mệt không. Câu trả lời của anh đều rất ngắn gọn: “ăn rồi”, “cũng bình thường”, rồi thôi.
Tôi cứ nghĩ là anh chỉ mệt thôi.
Tối ngày thứ ba, tình hình của mẹ đã ổn định, tôi bắt chuyến tàu cao tốc muộn nhất để bắt xe về. Đến nhà đã là mười một giờ đêm, anh đang ngồi ở phòng khách chơi điện thoại, thấy tôi vào cửa, anh còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Tôi bảo: “Em về rồi này.”
Anh “ừ” một tiếng.
Tôi nói: “Mẹ đỡ hơn nhiều rồi, ngày mai là được xuất viện.”
Anh bảo: “Ồ.”
Tôi đứng đó, đợi anh nói thêm điều gì đó, nhưng anh không nói. Anh tiếp tục dán mắt vào điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, coi như tôi không tồn tại.
Tôi hỏi anh có chuyện gì thế.
Anh bảo không có gì.
Tôi nói có phải anh không vui không.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn tôi và nói: “Em về rồi thì thôi chứ, còn muốn anh phải nói cái gì nữa?”
Tôi nói tôi chỉ muốn hỏi xem mấy ngày nay anh thế nào thôi.
Anh bảo: “Anh rất tốt, em nhìn xem anh không tốt ở chỗ nào?”
Tôi hỏi: “Thế sao anh lại không thèm để ý đến em?”
Anh đứng phật dậy, bước vào phòng ngủ, quăng lại một câu: “Anh mệt rồi muốn đi ngủ không được à, cứ bắt anh phải ngồi buôn chuyện với em mới chịu hả?”
Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại một mình tôi đứng trơ trọi giữa phòng khách.
Đêm đó tôi ngủ ở sofa. Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, anh đã đi làm từ lâu, trên bàn có đặt một ly sữa ấm.
Tôi uống hết ly sữa, tự nhủ chắc tối qua mình nghĩ nhiều quá thôi. Anh chỉ là mệt quá, mình không nên chấp nhặt làm gì.
Nhưng sau này tôi mới hiểu ra, ly sữa đó hoàn toàn không phải là lời xin lỗi, mà chỉ là sự bù đắp mang tính thói quen của anh mà thôi. Làm sai chuyện gì, ban cho một chút ơn huệ nhỏ nhoi, rồi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trời bên ngoài đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào, hắt lên sàn nhà một vệt sáng hẹp.
Tôi nhìn vệt sáng đó, và nhớ lại nhiều chuyện hơn nữa.
Lần thứ hai là vào năm thứ ba kết hôn, chúng tôi mua nhà, sửa sang xong xuôi chuẩn bị dọn sang nhà mới.
Tôi đã bắt đầu thu dọn đồ đạc trước đó cả tháng trời, những thứ gì vứt được đều vứt hết, thứ nào giữ lại thì phân loại đóng gói gọn gàng. Ngày trước hôm chuyển nhà, tôi xác nhận lại thời gian với anh, bảo là công ty chuyển nhà tám giờ sáng mai sẽ đến, chúng ta phải dậy sớm một chút.
Anh bảo biết rồi.
Bảy giờ sáng hôm sau, tôi dậy nấu bữa sáng, chuẩn bị sẵn quần áo cho anh, rồi thu dọn nốt vài món đồ cuối cùng. Bảy giờ rưỡi tôi gọi anh dậy, anh bảo ngủ thêm lát nữa.
Tôi nói tám giờ người ta đến dọn nhà rồi.
Anh lật người, bảo: “Thế em cứ làm trước đi, lát nữa anh dậy.”
Tám giờ, người của công ty dọn nhà đến, bắt đầu chuyển đồ lên xe. Mình tôi chạy lên chạy xuống theo họ, chỉ huy cái nào chuyển trước, cái nào cần phải cẩn thận.
Tám giờ rưỡi, anh vẫn chưa ngủ dậy.
Tôi quay lại phòng ngủ gọi anh, bảo các anh thợ sắp dọn xong đến nơi rồi, anh dậy phụ nhìn ngó một chút đi.
Anh ngồi bật dậy, nhìn tôi nói: “Chỉ là dọn nhà thôi mà, có cần phải vội vàng thế không?”
Tôi bảo không phải vội, mà là đến giờ phải dậy rồi.
Anh nói: “Em cứ bắt anh phải làm cái gì thế? Tối qua anh tăng ca đến mười hai giờ đêm, không thể cho anh ngủ thêm một lát à?”
Tôi bảo thế sao tối qua anh không nói.
Anh tung chăn, rời giường bước vào phòng vệ sinh, tiếng cửa đóng sầm lại “rầm” một cái.
Hôm dọn nhà đó, mặt anh hầm hầm suốt cả quá trình. Thợ hỏi anh đồ đạc đặt ở đâu, anh bảo tùy. Thợ hỏi giường kê theo hướng nào, anh bảo thế nào cũng được.
Đợi thợ đi rồi, tôi mệt rã rời ngồi bệt xuống đất, nhìn căn nhà chất đầy thùng giấy, bảo hay là chúng mình cùng nhau dọn dẹp một chút đi.
Anh nói: “Chẳng phải em giỏi giang lắm sao, tự mình từ từ mà dọn.”
Nói rồi anh cầm lấy chìa khóa xe, bảo ra ngoài mua ít đồ, quay người đi thẳng.
Anh đi một mạch cả ngày trời, đến mười giờ đêm mới về, trên tay xách một túi đồ nướng, bảo mua cho tôi.
Tôi nói tôi ăn rồi.
Anh bảo: “Thế để anh ăn.”
Anh ngồi trước chiếc bàn ăn còn chưa kịp dọn dẹp xong, vừa ăn đồ nướng vừa chơi điện thoại. Tôi ở bên cạnh tiếp tục thu dọn tủ chén, lấy từng chiếc bát đĩa ra lau sạch sẽ rồi xếp vào tủ khử trùng.
Anh ăn xong, vứt chiếc túi vào thùng rác, ợ một cái rồi bảo: “Nhà mới tốt thì tốt thật đấy, mỗi tội dọn dẹp phiền phức quá.”
Chiếc bát trên tay tôi suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Tôi quay đầu lại nhìn anh, anh đã nằm dài trên sofa, nhắm mắt lại, bày ra bộ dạng vô cùng mệt mỏi.
Đêm đó tôi dọn dẹp đến tận hai giờ đêm. Anh ngủ thiếp đi trên sofa, tôi đắp cho anh một chiếc chăn, rồi tự mình vào phòng ngủ.
Sáng hôm sau anh tỉnh dậy, nhìn căn nhà đã được dọn dẹp ngăn nắp, liền bảo: “Vẫn là em đỉnh thật đấy, một đêm là xong xuôi hết cả.”
Lúc anh nói câu đó, anh đang mỉm cười, cứ như thể đang khen ngợi tôi vậy.
Nhưng tôi chẳng cảm thấy vui vẻ một chút nào.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, bên ngoài là một ngày nắng đẹp.
Điện thoại lại reo, là cuộc gọi của anh ấy.
Tôi không bắt máy, tiếp tục chìm vào hồi ức.
Lần thứ ba là vào dịp Tết năm ngoái.
Chúng tôi về quê anh ăn Tết, ở lại nhà bố mẹ anh ba ngày. Mẹ anh nấu ăn rất ngon, đối xử với tôi cũng rất tốt, bữa nào cũng bảo tôi ăn nhiều vào.
Tối ngày thứ ba, mẹ anh hỏi tôi có biết gói sủi cảo không. Tôi bảo biết một chút, mẹ liền bảo thế sáng mai cùng nhau gói, sáng mùng Một ăn sủi cảo.
Tôi bảo vâng.
Sáu giờ sáng hôm sau, mẹ anh đã dậy nhào bột rồi. Nghe thấy tiếng động trong bếp, tôi vội vàng trở dậy vào giúp một tay. Anh vẫn đang ngủ trên giường, tôi không gọi anh.
Tôi và mẹ anh loay hoay trong bếp hai tiếng đồng hồ, gói được ba đĩa sủi cảo lớn. Mẹ anh bảo đủ ăn rồi, bảo tôi vào gọi mọi người dậy ăn cơm.
Tôi về phòng gọi anh, anh mở mắt ra hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Tôi bảo tám giờ rồi, dậy ăn cơm thôi.
Anh nói: “Năm mới Tết nhất, không thể để anh ngủ thêm lát nữa à?”
Tôi khựng lại một chút, nói: “Mẹ gói sủi cảo xong rồi, đợi anh dậy cùng ăn đấy.”
Anh bực bội ngồi dậy, bảo: “Biết rồi, biết rồi.”
Lúc ăn cơm, bố anh hỏi năm nay công việc của anh thế nào, anh bảo cũng được, khá là bận. Mẹ anh bảo thế thì phải chú ý nghỉ ngơi, đừng để mệt quá.
Anh gật đầu, gắp một cái sủi cảo ăn.
Mẹ anh lại quay sang hỏi tôi, bảo công ty con Tết được nghỉ mấy ngày?
Tôi bảo nghỉ bảy ngày ạ.
Mẹ nói thế thì tốt quá, có thể nghỉ ngơi nhiều một chút.
Anh bỗng nhiên đặt đũa xuống, nói: “Cô ấy thì rảnh rang rồi, con ngày nào cũng phải tăng ca đến nửa đêm.”
Bàn ăn chợt im bặt.
Mẹ anh nhìn tôi, rồi lại nhìn anh, cười gượng bảo: “Hai vợ chồng ai cũng chẳng dễ dàng gì, đều vất vả cả.”
Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn sủi cảo. Miếng sủi cảo rõ ràng rất ngon, nhưng tôi cảm thấy mỗi một miếng nuốt xuống đều vô cùng nghẹn ngào.
Ăn cơm xong, bố mẹ anh ra ngoài đi chúc Tết. Trong nhà chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi thu dọn bát đũa, còn anh ngồi ở phòng khách xem tivi.
Tôi rửa bát xong, đi ra phòng khách, nói: “Câu nói vừa nãy của anh có ý gì thế?”
Anh bảo: “Ý gì là ý gì?”
Tôi nói: “Anh bảo tôi rảnh.”
Anh vừa nhìn tivi vừa nói: “Anh nói có gì sai à? Em đúng là rảnh hơn anh còn gì.”
Tôi nói: “Tôi cũng đi làm, cũng tăng ca, sao lại rảnh hơn anh được?”
Anh quay đầu lại nhìn tôi, nói: “Thế sao em không giống anh, ngày nào cũng mười hai giờ đêm mới mò về đến nhà đi?”
Tôi nói: “Bởi vì hiệu suất làm việc của tôi cao, không cần phải thức đêm.”
Anh cười lạnh một tiếng, nói: “Được, em giỏi, em hiệu suất cao, còn anh là đồ phế vật, như thế em vừa lòng chưa?”
Tôi bảo tôi không có ý đó.
Anh nói: “Thế em muốn nói cái gì? Chê anh kiếm được ít tiền? Hay là chê anh không đủ cố gắng?”
Tôi nói tôi chỉ muốn hỏi anh tại sao lại phải nói tôi như thế trước mặt bố mẹ anh thôi.
Anh đứng bật dậy, nói: “Anh nói sai à? Nếu em thực sự bận rộn, thì làm gì có thời gian đứng đây đôi co cãi nhau với anh?”
Tôi nhìn anh, đột nhiên nghẹn lời, không nói được câu nào nữa.
Anh lấy chiếc áo khoác, bảo: “Anh ra ngoài hít thở không khí chút.”
Cánh cửa đóng lại, trong nhà lại chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn tivi đang phát lại chương trình Nhạc hội mùa Xuân, người dẫn chương trình cười rất tươi, khán giả cũng cười rất lớn.
Nhưng tôi thì chẳng thể nào cười nổi.
Sau lần ăn Tết đó, chúng tôi trở về nhà mình, anh lại coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, việc ai người nấy làm, giờ ai người nấy ngủ.
Còn tôi thì bắt đầu ghi chép một cuốn sổ nợ trong lòng.
Ghi lại mỗi một lần anh thờ ơ, mỗi một lời chỉ trích của anh, mỗi một câu nói khiến tôi cảm thấy tủi thân.
Tôi cứ nghĩ ghi lại thì có thể buông bỏ được, nhưng càng ghi lại càng nhiều, cuốn sổ nợ ấy đã lật không xuôi nữa rồi.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra.
Trên con phố bên ngoài, quán ăn sáng đã mở cửa, có người đang xếp hàng mua bánh bao, có cô chú lao công đang quét đường, có người chạy bộ buổi sáng lướt qua.
Mặt trời đã lên rồi, một ngày mới lại bắt đầu.
Tôi cầm điện thoại lên, mở bản đồ, tìm kiếm Cục Dân chính gần nhất.
Cách đây hai cây số, đi bộ mất hai mươi lăm phút.
Tôi liếc nhìn thời gian, bảy giờ sáng.
Cục Dân chính chín giờ mở cửa, tôi vẫn còn hai tiếng đồng hồ nữa.
Tôi mở vali, tìm một bộ quần áo sạch sẽ, rồi vào nhà tắm tắm rửa.
Dòng nước nóng dội lên người, gột rửa đi hết thảy sự mệt mỏi của ngày hôm qua. Tôi gội đầu, dùng máy sấy của khách sạn sấy khô tóc, rồi thay bộ quần áo sạch vào.
Người trong gương sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã vô cùng tỉnh táo.
Tôi nói với chính mình trong gương: “Mày làm được mà.”
Tám giờ rưỡi, tôi trả phòng, kéo chiếc vali bước ra khỏi khách sạn.
Không khí buổi sáng rất trong lành, mang theo cả mùi thơm từ các quán ăn sáng. Tôi đi ngang qua một tiệm bánh bao, mua hai chiếc bánh, vừa đi vừa ăn.
Bánh bao rất nóng, nhân rất đầy đặn, chính là nhân hẹ trứng mà tôi thích nhất.
Tôi vừa ăn vừa rảo bước về phía Cục Dân chính, bánh xe vali lăn trên mặt đường phát ra những tiếng “gù gù”.
Đi ngang qua một công viên, có các cụ già đang đánh thái cực quyền, có những đứa trẻ đang thả diều.
Tôi dừng chân lại, nhìn những cánh diều đang bay lượn trên cao, đủ loại màu sắc, bồng bềnh trên nền trời xanh biếc.
Đẹp thật đấy.
Tôi chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi mình không ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Ngày ngày đi làm rồi tan làm, cúi đầu bước đi, cúi đầu ăn cơm, cúi đầu về nhà.