#XP246 BỊ BỎ LẠI TRÊN TÀU CAO TỐC, TÔI QUYẾT ĐỊNH LY HÔN-1

#XP246 Chương 10


Trước Sau

10

Tôi đứng ở cửa, đột nhiên cảm thấy vô cùng xúc động.

Đây là nhà của tôi, một ngôi nhà thực sự thuộc về riêng tôi.

Không cần lo lắng sẽ có ai đó hầm hầm mặt mũi đi về, không cần lo lắng nói sai làm sai điều gì, cũng không cần lo sợ tự dưng lại bị bạo lực lạnh một cách vô cớ.

Tôi có thể bài trí căn phòng theo phong cách mình yêu thích, có thể trải thảm yoga ra phòng khách để tập thể dục, có thể nấu mì tôm ăn đêm mà chẳng sợ làm phiền đến ai, có thể ngủ nướng đến tận khi tự tỉnh vào cuối tuần mà không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ người nào.

Tôi bước vào phòng, bật chiếc loa mới mua lên và mở một bài hát mình yêu thích.

Giai điệu vang lên, tôi vừa nhún nhảy theo nhịp điệu vừa sắp xếp đồ đạc.

Treo từng chiếc quần áo vào tủ, xếp từng cuốn sách lên kệ, đặt xoong nồi bát đĩa gọn gàng vào bếp.

Bận rộn suốt cả buổi chiều, đến khi dọn dẹp xong xuôi hết thì trời cũng đã tối hẳn.

Tôi nằm trên chiếc giường mới mua, ngước nhìn lên trần nhà.

Trần nhà này rất trắng, rất sạch sẽ, không có một vết nứt nào.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của luật sư: “Có quyết định của tòa rồi, ngày mai cô có thể đến lấy.”

Tôi trả lời: “Vâng ạ.”

Đặt điện thoại xuống, tôi nhắm mắt lại.

Dù kết quả ra sao, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

..

Chiều hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư để nhận phán quyết.

Luật sư đưa văn bản cho tôi, nét mặt có phần nặng nề: “Tòa không xử ly hôn.”

Tôi nhận lấy tờ phán quyết, nhìn dòng chữ trên đó: Không chuẩn y ly hôn.

Lý do là: Hai bên tuy có mâu thuẫn nhưng chưa đến mức tình cảm hoàn toàn rạn nứt, đề nghị tiếp tục hòa giải.

Đọc xong, tôi bỏ tờ phán quyết vào trong túi xách.

Luật sư hỏi: “Cô ổn chứ?”

Tôi đáp: “Tôi không sao.”

Chị ấy nói: “Điều này cũng nằm trong dự tính của chúng ta rồi. Bây giờ bắt đầu tính thời gian sáu tháng ly thân, sáu tháng sau cô có thể khởi kiện lần hai, lần thứ hai thì cơ bản đều sẽ được phán quyết ly hôn thôi.”

Tôi nói: “Vâng, vậy tôi sẽ đợi sáu tháng.”

Chị ấy dặn thêm: “Trong sáu tháng này tốt nhất hai người nên sống ly thân, đừng có bất kỳ liên lạc nào nữa, điều này sẽ rất có lợi cho lần khởi kiện thứ hai.”

Tôi nói: “Tôi đã dọn ra ngoài ở rồi.”

Chị ấy bảo: “Thế thì tốt quá. Sáu tháng này cô cứ sống cho thật tốt, việc ai người nấy làm, đừng để bị hắn ảnh hưởng.”

Tôi nói: “Tôi biết rồi.”

..

Bước ra khỏi văn phòng luật sư, trời lất phất mưa phùn.

Tôi bung chiếc ô ra, chậm rãi bước đi trong mưa.

Người đi đường ai nấy đều hối hả vội vã, chỉ có tôi là cứ thong dong, không nhanh không chậm bước đi.

Những giọt mưa rơi lộp bộp trên mặt ô.

Tôi đột nhiên nhớ lại hồi còn nhỏ, mỗi lần trời mưa, tôi đều thích cố tình đi thật chậm để nghe tiếng mưa rơi, ngắm nhìn những hạt mưa bắn thành những bông hoa nước nhỏ xíu trên mặt đất.

Mẹ tôi toàn bảo tôi là đứa tính khí lề mề, chuyện gì cũng chẳng chịu vội vàng.

Nhưng sau này, tôi lại trở nên vội vã. Vội vã trưởng thành, vội vã đi làm, vội vã kết hôn, vội vã làm hài lòng người khác.

Kết quả là đã đánh mất chính mình.

Bây giờ, tôi phải tìm lại bản thân thôi.

Không vội vã, cứ thong thả mà làm, từng bước từng bước đi cho thật vững.

..

Về đến nhà, tôi cởi đôi giày đã thấm ướt ra, thay bằng đôi dép đi trong nhà.

Mở tủ lạnh, bên trong có đồ ăn tôi mua ngày hôm qua: cà chua, trứng gà, rau xanh, đậu phụ.

Tôi nấu một bát mì cà chua trứng, rán thêm một quả trứng ốp la đặt lên trên rồi rắc chút hành hoa.

Tôi ngồi bên cửa sổ ăn mì, ngắm nhìn cơn mưa ngoài kia.

Sợi mì rất nóng nhưng ăn rất ngon. Đây là bát mì ngon nhất mà tôi từng được ăn trong suốt năm năm qua.

Bởi vì đây là bát mì do tự tay một mình tôi, toàn tâm toàn ý nấu cho chính bản thân mình.

Ăn mì xong, tôi rửa bát, lau bàn, dọn dẹp nhà bếp sạch bong kin kít.

Sau đó tôi pha một tách trà, ngồi trên ghế sofa đọc sách.

Điện thoại rung lên mấy lần, tôi liếc nhìn, là luật sư của hắn gọi đến.

Tôi không thèm nghe.

Một lát sau, luật sư của hắn gửi tới một tin nhắn: “Cô Lâm, chắc cô đã biết kết quả phán quyết rồi. Thân chủ của tôi hy vọng có thể nói chuyện với cô một chút, xem liệu hai người có khả năng gương vỡ lại lành hay không.”

Tôi nhắn lại: “Không có khả năng đâu, sáu tháng sau gặp lại tại tòa.”

Gửi xong tin nhắn ấy, tôi tắt nguồn điện thoại, tiếp tục đọc sách.

Cơn mưa ngoài cửa sổ ngày một lớn hơn, tiếng mưa rơi át đi tất cả mọi âm thanh khác. Nhưng lòng tôi lại vô cùng bình lặng, lặng đến mức có thể nghe thấy rõ ràng từng nhịp thở của chính mình.

Sáu tháng này, tôi phải sống thật tốt. Để sáu tháng sau, có thể kết thúc triệt để cuộc hôn nhân này.

Và cũng để sáu tháng sau, có thể thực sự bắt đầu một cuộc đời mới.

Khoảng thời gian sáu tháng nói dài không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn.

Tôi đã tự lên cho mình một bản kế hoạch.

Đầu tiên là công việc. Tôi chủ động xin sếp tham gia vào một dự án mới, tự gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Ngày nào cũng tăng ca đến tám giờ tối, cuối tuần cũng lên công ty để chạy kịp tiến độ.

Đồng nghiệp ai nấy đều bảo dạo này tôi liều mạng quá, cứ hỏi có phải tôi sắp được thăng chức rồi không.

Tôi chỉ mỉm cười bảo, bản thân chỉ muốn cuộc sống bận rộn, phong phú hơn một chút thôi.

Nhưng thực ra tôi tự biết rõ, tôi đang dùng công việc để lấp đầy toàn bộ thời gian của mình, không để bản thân có những khoảng trống mà nghĩ ngợi đến những chuyện không đâu.

Dự án diễn ra rất suôn sẻ, hai tháng sau, chúng tôi đã ký được hợp đồng với một khách hàng lớn. Sếp đã biểu dương tôi trước toàn thể cuộc họp, nói rằng biểu hiện của tôi trong hai tháng qua vô cùng xuất sắc.

Sau khi tan họp, sếp gọi riêng tôi ra nói chuyện: “Tiểu Lâm, dạo này trạng thái của cô rất tốt, cứ tiếp tục phát huy nhé. Danh sách thăng chức cuối năm tôi sẽ cân nhắc đến cô.”

Tôi nói: “Em cảm ơn sếp ạ.”

Anh ấy nhìn tôi, ngập ngừng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cuối cùng chỉ hỏi một câu: “Chuyện cá nhân giải quyết đến đâu rồi?”

Tôi hơi khựng lại một chút, rồi đáp: “Dạ, sắp kết thúc rồi ạ.”

Sếp gật đầu: “Thế thì tốt. Công việc quan trọng thật đấy nhưng cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”

Tôi nói: “Vâng, em biết rồi ạ.”

..

Ngoài công việc ra, tôi còn đăng ký một lớp học yoga.

Mỗi tuần ba buổi, từ bảy giờ đến tám giờ tối. Phòng tập yoga nằm ngay gần công ty, tan làm đi bộ mười phút là tới nơi.

Buổi học đầu tiên, ngay cả những động tác đơn giản nhất tôi cũng không làm đúng tư thế được. Cơ thể cứng ngắc, độ dẻo dai kém, khả năng giữ thăng bằng cũng chẳng tốt.

Huấn luyện viên là một cô giáo ngoài ba mươi tuổi, cô bước đến giúp tôi điều chỉnh tư thế: “Đừng vội, cứ từ từ thôi em, yoga là một quá trình tiến triển từng bước một mà.”

Tôi nói: “Trước đây em chưa từng tập bao giờ ạ.”

Cô bảo: “Không sao cả, ai cũng có lần đầu tiên mà. Quan trọng là phải kiên trì.”

Tôi gật đầu.

Tháng đầu tiên, hầu như động tác nào tôi cũng phải làm một cách vô cùng chật vật. Toàn thân đau nhức, có những hôm đau đến mức tối ngủ không nổi.

Nhưng tôi vẫn cắn răng kiên trì vượt qua.

Đến tháng thứ hai, tôi đã có thể cảm nhận được những thay đổi của cơ thể mình. Cơ bắp trở nên săn chắc có lực hơn, độ dẻo dai được nâng cao, khả năng giữ thăng bằng cũng tốt hơn rất nhiều.

Đến tháng thứ ba, tôi đã có thể thực hiện trọn vẹn cả một chuỗi động tác mà không cần nghỉ ngơi, không cần ngắt quãng.

Có một lần sau giờ học, cô giáo gọi tôi lại: “Tiểu Lâm, em tiến bộ nhiều lắm đấy.”

Tôi nói: “Em cảm ơn cô ạ.”

Cô bảo: “Cô có thể nhận ra, ba tháng này không chỉ cơ thể em thay đổi đâu, mà khí chất của cả con người em cũng khác hẳn trước rồi.”

Tôi hơi ngơ ngác: “Khác ở chỗ nào ạ?”

Cô cười: “Tự tin hơn, thong dong hơn rồi. Hồi em mới đến, trong mắt có rất nhiều sự bất an và mệt mỏi. Còn bây giờ, ánh mắt em rất trong trẻo, rất kiên định.”

Tôi mỉm cười: “Có lẽ là vì em đang học cách chung sống với chính mình ạ.”

Cô bảo: “Thế thì tốt lắm, cứ tiếp tục duy trì nhé.”

..

Vào cuối tuần, tôi sẽ đi học làm bánh.

Qua lời giới thiệu của một người bạn, tôi đến một tiệm bánh thủ công tư nhân, chủ tiệm là một bác gái ngoài năm mươi tuổi, đã có ba mươi năm kinh nghiệm làm bánh Tây.

Lần đầu tiên đến, bác dạy tôi làm bánh ga-tô Chiffon.

“Làm bánh quan trọng nhất là phải kiên nhẫn.” Bác vừa làm mẫu vừa nói, “Đánh bông lòng trắng trứng phải từ tốn, không được vội vàng. Trộn bột phải nhẹ tay, không được dùng sức. Lúc nướng thì phải canh chừng, không được bỏ đi đâu cả.”

Tôi làm theo từng bước của bác, cuối cùng đổ hỗn hợp bột bánh vào khuôn, đưa vào lò nướng.

Bốn mươi phút chờ đợi, tôi đứng trước lò nướng, chăm chú nhìn chiếc bánh nở dần lên từng chút một.

Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng kỳ diệu.

Bột mì, trứng gà, đường, dầu ăn… những nguyên liệu vô cùng bình thường này, sau khi trải qua quá trình nhào trộn, nướng bánh, lại có thể biến thành một chiếc bánh ga-tô thơm lừng, mềm xốp.

Cũng giống như một con người, sau khi trải qua sự lắng đọng của thời gian, sự mài giũa của cuộc đời, rồi cũng sẽ biến thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Lúc bánh ra lò, cả gian phòng sực nức mùi thơm.

Bác chủ cắt một miếng cho tôi nếm thử: “Thế nào?”

Tôi cắn một miếng, bánh mềm mịn tan ngay trong miệng, vị ngọt thanh không hề ngấy, vừa vặn vô cùng.

Tôi khen: “Ngon lắm bác ạ.”

Bác cười hiền hậu: “Lần đầu làm mà được thế này là cừ lắm rồi. Lần sau lại đến nhé, bác dạy cháu làm món khác.”

Tôi gật đầu mỉm cười.

Trong mấy tháng tiếp theo, tôi đã học được cách làm bánh quy, bánh su kem, tiramisu và bánh mousse.

Mỗi lần làm xong, tôi đều mang một ít đến công ty chia cho các đồng nghiệp, hoặc đem tặng cho Tiểu Mỹ.


#XP246 Chương 10
Danh sách chương