21
Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi hòa lẫn với nhịp tim ngày một dồn dập.
Cả hai chúng tôi đều mang theo sự tuyệt vọng bất chấp tất cả.
Dù biết rằng tương lai có lẽ là một bi kịch. Nhưng lúc này chỉ có thể dùng hết sức bình sinh, như con thiêu thân lao vào lửa mà thiêu cháy chính mình.
Lục Cảnh Minh đột nhiên dừng lại.
“Không, không được.”
Cái gì?
Cung đã lên dây rồi, anh lại nói với em là không được?
“Lục Cảnh Minh, rốt cuộc anh có làm được không đấy?”
Lục Cảnh Minh đỏ mặt.
“Không, không có cái kia, như vậy không tốt cho sức khỏe của em.”
Tôi móc từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ.
“Của Lục Xuân Hòa, dù sao thì cậu ấy cũng chẳng dùng đến nữa rồi.”
Đêm đó tôi cũng không nhớ nổi là bao nhiêu lần, tóm lại là chiếc hộp kia cuối cùng chẳng còn lại mấy cái. Đàn ông già nua ăn mặn giống như nhà cũ bị cháy, một khi đã bùng lên là không thể thu dọn nổi.
“Không xong rồi, em mệt chec mất.”
“Ngoan, em cứ nằm đấy, để anh tự vận động.”
Dáng ngủ của Lục Cảnh Minh rất tệ, cứ như một con bạch tuộc vậy.
Vừa mới gạt cánh tay anh đang gác trên ngực mình ra, thì chân anh lại vắt ngang hông tôi.
Đã thế còn điên cuồng lấn sang, khiến nửa người tôi sắp treo lơ lửng ngoài giường đến nơi.
22
Sáng sớm, tôi bị đánh thức bởi giọng nói của Lục Xuân Hòa.
“Anh, hôm qua Thần Thần về lúc nào thế, túi của cậu ấy vẫn còn trên sofa này.”
Giọng của Lục Xuân Hòa đột ngột im bặt, thay vào đó là một đôi mắt to tròn đầy kinh hãi.
Cậu ấy lẳng lặng đóng cửa phòng lại.
“Chồng ơi, hình như em dậy sớm quá nên bị hoa mắt rồi, em thấy bạn thân em đang ngủ với anh trai em.”
Ngay sau đó, từ phòng khách truyền đến tiếng hét chói tai của Lục Xuân Hòa.
“Lục Cảnh Minh, đồ cầm thú, cái lão già khô khan nhà anh mà cũng dám ngủ với bạn thân em à!?”
Lục Cảnh Minh vớ lấy hộp khăn giấy trên đầu giường ném thẳng vào cánh cửa, bên ngoài bỗng chốc im bặt.
Sau đó điện thoại của tôi bắt đầu rung liên hồi, nhưng đều bị Lục Cảnh Minh ngắt kết nối.
Lục Cảnh Minh đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi.
“Nếu còn mệt thì ngủ thêm chút nữa đi.”
“Thôi bỏ đi, lát nữa Lục Xuân Hòa có khi lật tung cái nhà này lên mất.”
23
Một lát sau, ba người chúng tôi ngồi trong phòng ăn. Lục Xuân Hòa ngồi đối diện chúng tôi, im lặng rất lâu, trông đáng sợ cực kỳ.
“Thần Thần, có phải anh trai mình cưỡng ép cậu không?”
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt sáng rực mang theo hy vọng.
“Chỉ cần cậu nói là anh ấy ép buộc, hôm nay mình sẽ đại nghĩa diệt thân luôn.”
Cạnh thái dương Lục Cảnh Minh giật liên hồi.
“Anh là loại người đó sao?”
“Im miệng.”
Hiếm thấy thật, Lục Cảnh Minh vậy mà im lặng thật.
“Cái đó… là mình theo đuổi anh ấy.”
“Cậu theo đuổi anh ấy?!”
Lục Xuân Hòa bỗng nhiên cao giọng.
“Anh ấy dựa vào cái gì chứ? Hồi nhỏ thì trốn học, bị giáo viên gọi phụ huynh, đánh nhau gây chuyện, lại còn độc mồm độc miệng. Anh ấy dựa vào cái gì mà để cậu phải theo đuổi?”
“Lục Xuân Hòa.”
Lục Cảnh Minh nghiến răng gọi tên em gái.
“Anh ấy… rất tốt mà.”
Tôi đỏ mặt cúi đầu, dưới gầm bàn lặng lẽ nắm lấy tay Lục Cảnh Minh.
24
Bác sĩ Triệu bưng bữa sáng ra, đỡ Lục Xuân Hòa ngồi xuống.
“Bình tĩnh lại chút đi, em đang mang thai đấy.”
Lục Xuân Hòa xoa bụng, được bác sĩ Triệu đỡ ngồi vững.
“Bạn thân biến thành chị dâu, anh trai biến thành chồng của bạn thân.”
Lục Cảnh Minh lườm cậu ấy một cái.
“Cô yêu đương có báo cho tôi biết không? Có thai luôn rồi tôi mới được biết đấy.”
Lục Xuân Hòa biết mình đuối lý, không nói thêm gì nữa.
Mắt cậu ấy đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi.
“Thật ra thế này cũng tốt, mình không cần lo Thần Thần sau này gặp mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, càng không có chuyện cô em chồng nào làm khó dễ cậu ấy. Thế là hai đứa mình có thể danh chính ngôn ngữ sống cùng nhau rồi. Sau này mình còn có thể đường đường chính chính phản kháng anh trai ngay tại nhà, Thần Thần nhất định sẽ giúp mình.”
Lục Cảnh Minh nhắm mắt hít một hơi thật sâu, dường như đến cả tên của Lục Xuân Hòa anh cũng lười gọi nữa rồi.
25
Sau khi Lục Xuân Hòa kết hôn, tôi dọn đến sống chung với Lục Cảnh Minh.
Nhìn đồ đạc của Lục Xuân Hòa trong nhà dần dần được chuyển đi, Lục Cảnh Minh ngồi trên sofa với vẻ mặt thẫn thờ.
Tôi tiến lại gần nắm lấy tay anh.
Lục Cảnh Minh nắm ngược lại tay tôi.
“Trước đây nghe đồng nghiệp kể, ngày em gái kết hôn dọn ra khỏi nhà, anh ấy đã khóc cả đêm. Lúc đó anh nghĩ, nếu có một ngày Xuân Hòa kết hôn, anh phải làm sao đây?”
Anh vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi.
“Thần Thần, may mà có em.”
Lời còn chưa dứt, Lục Cảnh Minh đột nhiên quỳ xuống.
“Anh làm gì vậy?”
Anh cẩn thận lấy từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung tăm.
Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương với thiết kế đơn giản.
“Thần Thần, anh biết trước đây anh đã làm một số việc ngớ ngẩn, khiến em đau lòng. Anh đặc biệt cảm kích vì em đã hết lần này đến lần khác cho anh cơ hội, để anh không để mất em. Em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không? Gả cho anh nhé, được không?”
Nước mắt không báo trước trào ra, làm nhòe đi tầm mắt.
“Đồ đáng ghét, em còn chưa gội đầu, cũng chưa trang điểm, chưa mặc váy đẹp, thế mà anh đã cầu hôn rồi.”
Lục Cảnh Minh ngẩn ra.
“Cái đó… em rể chỉ nói là không được dùng chìa khóa xe để cầu hôn thôi. Cậu ấy có nói với anh mấy cái này đâu.”
Tôi đảo mắt một cái rõ dài.
Đúng là kẻ đứng hạng áp chót đi giảng bài cho kẻ đứng hạng bét.
“Bây giờ chúng ta đi mua váy, làm tóc, rồi mua thêm ít đồ trang trí, anh sẽ cầu hôn lại lần nữa.”
Lục Cảnh Minh cầm điện thoại lên.
Tôi đột nhiên giữ tay anh lại.
Lục Cảnh Minh nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi đưa bàn tay trái ra.
“Đeo nhẫn cho em trước đã.”
Đôi tay Lục Cảnh Minh run rẩy lấy nhẫn ra khỏi hộp, cẩn thận lồng vào ngón áp út của tôi.
Anh đột nhiên ôm chặt tôi vào lòng.
“Thần Thần, cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh một gia đình.”
26
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên người hai chúng tôi, ấm áp lạ thường. Bố mẹ tôi rất hài lòng về chàng rể Lục Cảnh Minh này.
Sau khi kết hôn không lâu, tôi mang thai. Biết tin tôi có thai, Lục Cảnh Minh trước tiên là ngã một cú đau điếng ở văn phòng, lúc chạy về nhà lòng bàn tay còn trầy xước cả.
Anh rửa tay tới ba lần, rồi mới nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên bụng tôi.
“Con… con của anh sao?”
Tôi đấm nhẹ vào đầu anh một cái.
“Lục Cảnh Minh, ý anh là sao hả?”
“Không phải, bà xã, anh không có ý đó.”
“Chúng… chúng ta có con rồi sao?”
Tôi nhớ lại những đêm khiến người ta đỏ mặt tía tai ấy.
“Chính anh đã làm những gì mà trong lòng không tự biết à?”
Lục Cảnh Minh ôm chặt lấy tôi.
“Bà xã, cảm ơn em, cảm ơn em.”
Lúc con trai chào đời, nhìn thấy khuôn mặt giống hệt Lục Cảnh Minh, tôi có cảm giác mình như người đi giao hàng vậy.
Đặc biệt là khi Lục Cảnh Minh bế con, trông cứ như là lệnh Copy và Paste vậy.
“Hèn chi người ta bảo tìm chồng nhất định phải tìm người đẹp trai, nếu không với cái khuôn mặt xấu xí y đúc này, ngày tháng sau này của tôi biết sống sao đây.”
Lục Xuân Hòa gật đầu, bày tỏ sự đồng tình sâu sắc.
27
Buổi tối, Lục Cảnh Minh ôm chặt lấy tôi.
“Bà xã, cảm ơn em đã cho anh một mái ấm.”
Từ khi tôi và anh ở bên nhau, anh đã nói lời cảm ơn với tôi không biết bao nhiêu lần.
Tôi biết việc mẹ anh tự vẫn là một đả kích cực lớn đối với anh, lớn đến mức hiện tại anh vẫn luôn nghi ngờ bản thân, liệu có phải vì mình chưa đủ tốt, không xứng đáng, nên mới không giữ được mẹ ở lại hay không.
Anh cảm thấy chữ “Gia đình” này là thứ mà anh không xứng đáng có được.
Tôi xoa xoa tóc anh, rồi nắm lấy tay anh đặt nhẹ lên bụng mình.
“Đồ ngốc, vốn dĩ anh phải có một gia đình mà.”
Tôi nâng mặt anh lên, bắt anh nhìn vào mắt mình.
“Lục Cảnh Minh, anh là một người rất tốt, anh xứng đáng có được rất nhiều, rất nhiều thứ. Đừng tự nghi ngờ bản thân nữa, anh chưa từng làm sai điều gì cả.”
Lục Cảnh Minh rơm rớm nước mắt, đặt một nụ hôn lên trán tôi.
“Anh yêu em, bà xã.”
(Hoàn)