Trong lúc đang nô đùa tại nhà bạn thân, từ trong túi áo khoác của cô ấy rơi ra một hộp bao cao su.
Tôi còn chưa kịp nhặt lên thì đã bị anh trai của cô ấy vừa đi đâu về bắt quả tang tại trận.
“Chec rồi, anh trai mình xưa nay không cho mình yêu đương, để anh ấy biết mình với bạn trai đã tiến triển đến bước này thì chắc chắn anh ấy sẽ giec mình mất.”
Chẳng kịp suy nghĩ, cô ấy nhét cái hộp nhỏ đó vào tay tôi.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của người đàn ông, con bạn thân cười gượng gạo: “Anh, cái này là của Thần Thần đấy.”
Người đàn ông nhìn tôi, còn tôi thì dán chặt mắt vào mũi giày.
Trong lúc đợi bạn thân đi rửa hoa quả, người đàn ông ngồi bên cạnh tôi bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói khẽ run rẩy:
“Anh ta đối xử với em có tốt không?”
1
Lúc Lục Xuân Hòa nhét cái hộp nhỏ vào tay mình, tôi vẫn còn hơi ngơ ngác. Bên tai truyền đến tiếng khẩn cầu hạ thấp giọng:
“Cứu mình với, cứu mình với…”
Còn chưa kịp định thần lại, Lục Cảnh Minh đã bước đến trước mặt tôi. Cái hộp nhỏ trong tay bỗng chốc trở nên nóng bỏng như hòn than.
Người đàn ông vận bộ đồng phục cảnh sát đặc nhiệm màu đen. Sống mũi cao, đôi mắt sâu, ngũ quan sắc sảo.
Một vẻ đẹp đầy tính xâm lược.
Mọi khi chẳng mấy khi thấy bóng dáng anh đâu, sao hôm nay lại đột nhiên về nhà thế này?
Ánh mắt Lục Cảnh Minh hờ hững lướt qua bàn tay tôi.
“Của em?”
“Dạ?”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, rồi lại nhìn sang Lục Xuân Hòa bên cạnh.
Lục Cảnh Minh cũng thuận theo ánh mắt của tôi mà nhìn em gái mình, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
“Hai đứa?”
Lục Xuân Hòa là người phản ứng lại đầu tiên.
“Anh, anh đang nghĩ gì thế? Cái này đương nhiên là của Thần Thần và bạn trai cậu ấy dùng rồi. Anh cũng biết Thần Thần xinh đẹp, dáng chuẩn thế này, bạn trai cậu ấy có ý nghĩ đó cũng là bình thường thôi, đúng không?”
Ánh mắt Lục Cảnh Minh hạ xuống, mang theo ý vị dò xét cực kỳ đậm đặc.
Tôi theo bản năng nắm chặt chiếc hộp trong tay, giấu cô ấy ra sau lưng, cúi đầu không dám nhìn anh.
Thế nhưng cảm giác áp bức từ Lục Cảnh Minh quá mạnh. Ánh mắt dò xét ấy như giòi đục xương, găm chặt lấy tôi, khiến tôi cảm thấy nổi hết da gà.
Lục Cảnh Minh thong thả buông một câu:
“Cô ấy có bạn trai rồi?”
Lục Xuân Hòa: “Đúng vậy, em còn gặp rồi cơ. Anh ta bám Thần Thần lắm.”
Lục Cảnh Minh không nói gì nữa, chỉ định thần nhìn tôi trân trân.
Bầu không khí đột nhiên trở nên quái dị lạ lùng. Ngay lúc tôi sắp không chịu đựng nổi nữa, Lục Cảnh Minh mới nhàn nhạt ừ một tiếng, rồi xoay người đi về phòng.
2
Cảm giác áp bức tan biến, tôi mới dám hít thở. Thế nhưng nơi lồng ngực lại cảm thấy một cơn đau âm ỉ.
Tôi hiểu nỗi lo lắng của Lục Xuân Hòa. Lục Cảnh Minh vô cùng quan tâm đến đứa em gái này.
Hồi Lục Cảnh Minh học cấp ba, cha anh qua đời, năm sau mẹ cũng ra đi.
Khi đó Lục Cảnh Minh cũng chỉ là một cậu thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng đã phải gánh vác trọng trách chăm sóc em gái.
Năm Lục Xuân Hòa học lớp mười một, chuyện yêu sớm bị Lục Cảnh Minh phát hiện. Lục Cảnh Minh không chỉ đốt sạch đống thư tình mà còn đánh cho cậu bạn kia một trận tơi bời.
Kể từ đó, Lục Xuân Hòa có yêu đương cũng chẳng bao giờ dám để anh trai biết.
Và tôi đã trở thành tấm lá chắn cho cô ấy.
Hóa đơn nhà nghỉ của cô ấy với bạn trai bị Lục Cảnh Minh phát hiện, cô ấy sẽ bảo là đi ở ngoài với tôi. Bọn họ đi thâu đêm không về, cô ấy sẽ bảo là ngủ tại nhà tôi.
3
Sau khi Lục Cảnh Minh đi, Lục Xuân Hòa dường như vừa trút được hết sức lực, dựa vào vai tôi.
“Thần à, may mà có cậu. Nếu không để anh trai mình biết, anh ấy sẽ băm vằm bạn trai mình ra làm tám mảnh mất. Cậu đừng sợ, dù sao cậu với anh ấy cũng không thân, cậu yêu đương anh ấy cũng chẳng quản được.”
Tôi gượng ra một nụ cười khó coi.
Không thân ư, cái kiểu “không thân” mà suýt chút nữa hôn nát môi nhau ấy hả?
4
Lúc Lục Xuân Hòa đi rửa nho cho tôi, Lục Cảnh Minh đã thay quần áo xong rồi đi ra. Cởi bỏ bộ cảnh phục, tắm rửa rồi thay đồ mặc ở nhà.
Anh bớt đi vài phần sắc sảo, không còn vẻ lạnh lùng cứng nhắc mà lại thêm chút phong thái của người đàn ông thuộc về gia đình.
Trước đây, tôi thích nhất là dáng vẻ này của anh.
Lục Cảnh Minh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Anh ta… đối xử với em có tốt không?”
Dù anh đã cố gắng giữ vững tông giọng, nhưng tôi vẫn nghe ra sự run rẩy trong tiếng nói của anh.
Tôi ngẩn người một lúc.
Hỏi về người bạn trai “từ trên trời rơi xuống” kia sao?
Anh vẫn còn bận tâm đến chuyện này ư?
Hồi mới chia tay, chẳng phải anh tỏ ra rất bình thản đó sao?
Giờ đây cái vẻ quan tâm này là diễn cho ai xem chứ?
Chưa đợi tôi kịp trả lời, Lục Xuân Hòa đã bưng nho đi ra.
“Uầy, hiếm nha, bình thường anh về toàn ru rú trong phòng, không ngủ bù thì cũng cầm điện thoại nhắn tin với bạn gái. Lần đầu tiên thấy anh xuất hiện ở phòng khách đấy.”
Lục Cảnh Minh khẽ ho một tiếng, cắt ngang lời lải nhải của Lục Xuân Hòa.
“Hiện tại, anh không có bạn gái.”
Nghe thì như đang đáp lời Lục Xuân Hòa, nhưng thực chất lại giống như đang nói cho tôi nghe hơn.
“Sao thế, bị đá rồi à?”
Lục Cảnh Minh nhạt giọng ừ một tiếng, ánh mắt lại nhìn về phía tôi.
Tôi chộp lấy túi xách muốn rời đi ngay lập tức. Thật sự không thể chịu nổi bầu không khí ở đây nữa.
5
Tôi và Lục Cảnh Minh từng yêu nhau. Lần đầu tiên tôi gặp Lục Cảnh Minh là vào ngày nhập học đại học.
Hôm đó anh mặc một chiếc áo nỉ rất trẻ trung. Hoàn toàn không giống như lời Lục Xuân Hòa mô tả về một ông anh già dặn, bảo thủ.
Người ta thường nói sức hấp dẫn lớn nhất của người trưởng thành chính là năng lực giải quyết vấn đề.
Lục Cảnh Minh chính là một người như vậy, đối mặt với hai đứa sinh viên mới chân ướt chân ráo vào trường, anh có thể sắp xếp mọi việc chu toàn từ những chi tiết nhỏ nhất.
Tôi cũng không thể kiềm chế được mà bắt đầu rung động.
Tôi theo đuổi anh ròng rã bốn năm trời, tỏ tình vô số lần nhưng đều bị anh bình thản từ chối.
Cuối cùng, trong một lần uống say, tôi đã cưỡng hôn anh. Kết quả là anh không những không đẩy tôi ra, mà sau một thoáng do dự ngắn ngủi, anh đã đáp lại tôi.
Tôi chỉ nhớ cuối cùng mình đã gục trong lòng anh mà say khướt.
Vào khoảnh khắc trước khi ý thức tan biến, hình như tôi đã nghe thấy Lục Cảnh Minh trầm giọng nói: “Tống Nguyệt Thần, anh phải làm sao với em bây giờ?”
6
Khi nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi cứ ngỡ là đồ ăn giao đến. Tôi mặc áo choàng tắm, đầu tóc vẫn còn ướt sũng ra mở cửa, để rồi cả người sững sờ tại chỗ, Lục Cảnh Minh đang đứng trước cửa nhà tôi.
“Đồ của em để quên ở nhà anh.”
Tôi nhìn cái hộp nhỏ trong tay anh, cái này mà cũng tính là đồ quan trọng sao, còn làm phiền anh phải cất công đi đưa một chuyến thế này.
“Đa tạ Lục tiên sinh.”
Nói xong tôi định đóng cửa lại, nhưng đã bị anh chặn cửa lại.
“Không mời anh vào uống một cốc nước sao?”
Tôi giấu nửa người sau cánh cửa.
“Không tiện ạ.”
“Bạn trai em đang ở trong à?”
Tôi không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
“Nhưng mà, Xuân Hòa nói, nó đang đến tìm em.”
?
Cái con bé này, trước khi nói dối không thèm khớp kịch bản với tôi sao?
Lục Cảnh Minh nhếch môi cười một cái.
“Đừng căng thẳng, anh chỉ muốn xin cốc nước thôi.”
Anh tốt nhất đừng lừa tôi!!!
7
Tôi mặc kệ cho anh vào nhà, rồi đi rót cho anh một ly nước.
“Uống xong rồi anh đi nhanh cho.”
“Em không có bạn trai.”
Lục Cảnh Minh rũ mắt nhìn ly nước trong tay, giọng điệu bình thản nhưng đầy tự tin.
“Trong nhà không có bất kỳ dấu vết nào của đàn ông sinh hoạt, cũng không có bất kỳ đồ dùng cá nhân nào nghi là của cặp đôi cả.”
Lục Cảnh Minh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Thần Thần, khi em nói dối, em sẽ theo bản năng mà vê ngón tay.”
Tôi vội vàng giấu tay ra sau lưng.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại cứ luôn không giải thích chuyện này. Có lẽ là muốn xem nếu tôi có bạn trai mới thì Lục Cảnh Minh sẽ có phản ứng gì.
Nhưng tôi đã quên anh là cảnh sát, sự nhạy bén của anh vượt xa trí tưởng tượng của tôi.
Trước đây, mỗi lần lén lút sau lưng anh đi ăn đồ ngoài hay uống Coca đá đều bị anh phát hiện. Chỉ là nhiều lúc anh không nói ra, mà lẳng lặng nấu cho tôi mấy món canh dưỡng sinh ấm bụng.
“Em biết anh là cảnh sát, em không giấu được anh. Nhưng thì sao chứ, em có bạn trai mới hay không thì có liên quan gì đến anh? Chúng ta đã chia tay rồi.”
“Cho nên, bao cao su đó là của Xuân Hòa. Nó yêu đương rồi, hai đứa còn ngủ với nhau luôn rồi.”
Tim tôi thắt lại.
Hóa ra anh không phải bận tâm việc tôi có bạn trai mới hay không, mà chỉ bận tâm đến em gái mình.
Tôi nuốt nước miếng, nén lại sự chua xót trong lòng.
“Xuân Hòa cũng không còn là trẻ con nữa…”
Thực ra bạn trai lần này của Xuân Hòa khá là đáng tin cậy. Anh ấy lớn hơn chúng tôi khá nhiều, là một bác sĩ, trưởng thành, ổn định lại giàu có.
Đúng lúc này điện thoại tôi reo lên, là Lục Xuân Hòa gọi. Vừa mới bắt máy, đã nghe thấy cái giọng oanh tạc của cô ấy.
“Thần Thần, xong rồi, hình như mình có thai rồi.”
8
Tôi theo bản năng nhìn sang Lục Cảnh Minh, giờ cúp điện thoại liệu có kịp không đây!?
Chỉ thấy Lục Cảnh Minh nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, cái ly nước trong tay hình như sắp bị anh bóp nát đến nơi.
Lục Xuân Hòa hoàn toàn không cảm nhận được sát khí bên phía tôi, vẫn tiếp tục “xả” đạn.
“Không ngờ bác sĩ Triệu tuổi tác hơi lớn mà vẫn ‘sung’ thế, không chỉ trên giường giỏi, mà mới một lần không dùng biện pháp đã dính rồi. Thần ơi, mình hơi lo, mai cậu đi bệnh viện với mình nhé.”
Lớn tuổi, trên giường, mang thai.
Mỗi từ ngữ đều như chiếc búa tạ nện vào dây thần kinh mong manh của Lục Cảnh Minh.
Tôi có thể cảm nhận được anh đang nghiến răng trắc nết, chỉ đành ậm ừ cho qua rồi hỏa tốc cúp máy.
“Cái đó…”
Lục Cảnh Minh hít một hơi thật sâu.
“Anh không giận.”
Thế anh có thể tha cho cái ly của tôi trước khi nói câu đó không?
9
Lục Cảnh Minh nghiến chặt răng hàm, rồi đột nhiên bật cười, nụ cười có phần cay đắng.
“Phải, Xuân Hòa lớn rồi, cũng nên có một người chăm sóc nó rồi.”
Anh gõ nhẹ vào thành ly nước.
“Xuân Hòa lớn lên rồi không còn thân thiết với anh nữa, làm phiền em giúp anh chăm sóc nó. Với lại bảo với Xuân Hòa một tiếng, bảo nó dắt thằng nhóc kia về ăn bữa cơm.”
Khi Lục Cảnh Minh nói câu đó, gương mặt anh viết đầy sự cô độc.
Tôi biết anh quan tâm đến đứa em gái này nhường nào.
“Lục Cảnh Minh, dù Xuân Hòa có gả cho ai, cậu ấy vẫn mãi là em gái của anh. Anh cũng vậy, cũng nên có cuộc sống riêng của mình chứ?”
Lục Cảnh Minh gật đầu, khẽ nói một câu cảm ơn, rồi xoay người đi ra ngoài.
“Lục Cảnh Minh.”
Tôi gọi anh lại.
“Nếu em thực sự có bạn trai rồi, anh sẽ thấy thế nào?”
Bóng lưng Lục Cảnh Minh khựng lại, nhưng anh không hề ngoảnh đầu. Anh im lặng một hồi lâu, rồi mới mở lời.
“Chúc em hạnh phúc.”
Mãi cho đến khi cánh cửa chống trộm đóng sầm lại trước mặt, nước mắt tôi mới trào ra.
Đồ tồi, Lục Cảnh Minh, anh đúng là đồ tồi!!!
Ai cần anh chúc tôi hạnh phúc chứ!!!
10
Một lát sau, tôi nhận được một túi đồ ăn giao tới mà không phải do tôi đặt.
Đúng lúc đồ ăn đến thì Lục Cảnh Minh gửi tin nhắn qua.
“Không muốn tự nấu thì cũng hãy ăn món gì tốt một chút, dạ dày em không tốt, đừng suốt ngày ăn cay nữa.”
Tôi mới phát hiện ra túi bún cay tôi nhờ shipper treo ở cửa đã bị anh xách đi mất tiêu, ngay cả túi rác ở cửa cũng bị anh mang đi luôn rồi.
Giờ đồ anh gửi tới là từ một cửa hàng mà trước đây tôi cực kỳ thích ăn.
Đêm đó tôi mơ về chuyện cũ.
Đó là lần thứ hai gặp Lục Cảnh Minh. Trường tôi và trường cảnh sát của Lục Cảnh Minh có buổi giao lưu liên kết.
Mấy người bạn cùng phòng của Lục Cảnh Minh đều nhận được hoa của các bạn nữ tặng, chỉ có Lục Cảnh Minh là tay không.
Bạn cùng phòng trêu anh: “Tớ đã bảo rồi, cậu đừng có lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh băng ấy…”
Lúc này tôi cầm bông hồng đưa đến trước mặt Lục Cảnh Minh.
“Anh gì ơi đẹp trai thế này, cho em xin phương thức liên lạc đi.”
Trong tiếng cười đùa của mọi người xung quanh, Lục Cảnh Minh đã nhận lấy bông hoa của tôi.
Buổi giao lưu kết thúc, Lục Cảnh Minh đưa tôi về ký túc xá. Đến dưới lầu, anh im lặng suốt quãng đường bỗng nhiên lên tiếng.
“Hôm nay cảm ơn em đã giải vây giúp anh.”
Tôi ngẩng đầu nháy mắt với anh.
“Em không phải đang giải vây cho anh đâu nhé.”
Lục Cảnh Minh ngẩn người.
“Em tặng hoa cho anh, chính là ý đó đấy.”
Nói xong tôi đặt một nụ hôn lên cánh hoa hồng, mặt Lục Cảnh Minh lập tức đỏ bừng như gấc.
Tôi mỉm cười chào tạm biệt anh. Thế nhưng ngay tối hôm đó, tôi đã nhận được tin nhắn từ chối của Lục Cảnh Minh.
“Em còn nhỏ, lo học hành cho tốt đi đã.”
Để theo đuổi được Lục Cảnh Minh, hoàn toàn là nhờ vào cái sự ngông cuồng không biết trời cao đất dày của tôi. Ròng rã bốn năm trời, vô số lần tỏ tình, tôi mới hái được đóa hoa trên đỉnh núi tuyết này.
Nhưng chuyện tình cảm kéo dài chưa đầy một năm thì tuyên bố kết thúc. Người đề nghị chia tay là tôi, lý do thì rất nhiều.
Nhưng cái lý do tôi đưa ra chỉ vỏn vẹn ba chữ: Không hợp nhau.
Lúc đề nghị chia tay, một nửa là do mệt mỏi, một nửa là do giận dỗi. Nhưng Lục Cảnh Minh chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, rồi lặng lẽ rời đi.
11
Lục Xuân Hòa phát hiện chuyện có thai hơi muộn, lúc đi bệnh viện kiểm tra thì đã có tim thai và phôi thai rồi.
Bác sĩ Triệu nghe tin vội vàng chạy tới, mồ hôi vã ra đầy mặt. Anh ấy cẩn thận sờ lên bụng Lục Xuân Hòa, gương mặt tràn ngập sự dịu dàng.
Sau đó, bác sĩ Triệu cứ thế quỳ xuống ngay tại khu vực chờ của khoa sản để cầu hôn.
Lục Xuân Hòa vừa bực vừa buồn cười.
“Anh định cầu hôn tay không thế này à?”
Bác sĩ Triệu lục lọi hết tất cả các túi, cuối cùng chỉ móc ra được một chiếc chìa khóa xe.
“Cái này được không em? Xe mới mua đấy.”
Cuối cùng Lục Xuân Hòa cũng bất đắc dĩ đồng ý lời cầu hôn của anh ấy, hai người hẹn nhau chiều nay xin nghỉ làm để đi mua nhẫn.
Tôi chụp ảnh kết quả siêu âm gửi cho Lục Cảnh Minh.
“Chúc mừng anh nhé, sắp được làm bác rồi.”
Khung chat của Lục Cảnh Minh cứ nhảy đi nhảy lại giữa tên anh và dòng chữ “đang nhập tin nhắn”, sau đó anh chỉ trả lời lại đúng một chữ: “Cảm ơn.”
12
Tối hôm đó, tôi lang thang một mình bên ngoài đến tận khuya mới về.
Trong tay cầm tờ kết quả siêu âm của Lục Xuân Hòa, tôi cứ xem đi xem lại mãi. Thấy cô ấy có được hạnh phúc, tôi thực sự rất vui, nhưng trong lòng cứ cảm thấy trống rỗng thế nào đó.
Trên đường về nhà, tôi luôn cảm thấy có một đôi mắt đang dõi theo mình từ phía sau. Tôi chỉ còn biết siết chặt túi xách, tăng tốc độ đi nhanh về phía nhà.
Tôi chạy bước nhỏ xông vào sảnh chung cư, tiếng bước chân vang lên đặc biệt rõ rệt trong hành lang vắng vẻ. Chùm chìa khóa kêu loảng xoảng, tay tôi run bần bật, thử đến hai lần mới tra được vào ổ khóa.
Cửa vừa mở ra, một bàn chân đột nhiên chặn ngay khe cửa.
“Đừng vội đóng cửa mà,” gương mặt quen thuộc ló ra từ trong bóng tối, là Tiểu Trương bên quản lý tòa nhà, anh ta trước đây từng ngỏ ý tỏ tình với tôi nhưng bị tôi từ chối. Anh ta biết tôi sống độc thân một mình.
Tôi dùng cả cơ thể để tì cửa.
“Anh muốn làm gì? Anh đây là tự ý xông vào nhà người khác đấy.”
“Thần Thần, anh thích em lắm. Em ở bên anh có được không?”
“Tôi đã nói rồi, tôi có bạn trai rồi, anh ấy là cảnh sát.”
“Em lừa anh. Anh đã quan sát em lâu rồi, ngày nào em cũng đi về một mình, căn bản là không có bạn trai nào cả.”
Tôi dùng sức đẩy cửa, nhưng sức anh ta quá lớn, khe cửa cứ thế mở rộng ra từng chút một.
“Ở bên anh không tốt sao? Ngày nào anh cũng có thể chăm sóc em.” Hơi thở của anh ta phả thẳng vào mặt tôi.
Tôi đột ngột buông tay.
“Thần Thần bảo bối, em trốn cái gì chứ?”
Tôi run rẩy bấm số 113: “Tôi muốn báo cảnh sát, có người đột nhập trái phép…”
Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên một tiếng thét thảm thiết, tôi cẩn thận hé ra một khe nhỏ, nhìn thấy Lục Cảnh Minh đang đè anh ta xuống đất, đấm hết cú này đến cú khác.
“Lục Cảnh Minh! Đừng đánh nữa!” Tôi xông ra ngoài giữ chặt cánh tay anh.
Anh là cảnh sát, nếu đánh người bị thương thì sẽ bị kỷ luật mất.
Đôi mắt Lục Cảnh Minh đỏ ngầu, trên người phảng phất mùi rượu nhạt.