#XP225 Anh Trai, Anh Hiểu Lầm Rồi!!!

#XP225 Chương 2


Trước Sau

13

Một lát sau cảnh sát cũng kéo đến. Sau khi cảnh sát đưa Tiểu Trương đi, hành lang đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Cảnh Minh ôm chặt vào lòng. Cơ thể anh đang run lên nhè nhẹ.

“Anh vừa rồi…” Giọng anh khàn đặc, “suýt chút nữa thì đã đến muộn.”

Vòng tay ấm áp quen thuộc khiến bao nhiêu tủi hờn tích tụ trong tôi tức khắc bùng nổ.

Nước mắt rơi xuống như chuỗi hạt đứt dây.

Lục Cảnh Minh cứ lặng lẽ ôm tôi như thế.

Tôi khóc trong lòng Lục Cảnh Minh hồi lâu mới bình tĩnh lại được, lúc này mới nhận ra mối quan hệ hiện tại của chúng tôi như thế này thật không thích hợp.

“Tại sao anh bỗng nhiên lại đến nhà em?”

Lục Cảnh Minh buông bàn tay đang ôm tôi ra, ánh mắt hơi né tránh.

“Anh cũng không biết, uống chút rượu xong muốn đi dạo quanh đây, không hiểu sao lại đi đến tận đây. Em không sao rồi thì anh về trước đây.”

Lục Cảnh Minh vừa định rời đi thì bị tôi nắm lấy tay. Tôi lên tiếng với giọng run rẩy.

“Em sợ, anh… anh ở lại với em có được không?”

Tôi thật sự rất sợ.

Cuối cùng Lục Cảnh Minh ở lại ngủ trên sofa nhà tôi.

14

Nửa đêm mưa gió sấm chớp đùng đoàng, tôi nằm trên giường không sao ngủ được, cứ cảm thấy bên ngoài có tiếng động.

Tôi đi chân trần xuống giường, chui tọt vào trong chăn trên sofa. Cơ thể Lục Cảnh Minh cứng đờ lại một chút.

“Em sợ.” Tôi vùi mặt vào lưng anh, nhỏ giọng nói.

Lục Cảnh Minh giữ nguyên tư thế cứng nhắc đó, mặc cho tôi ôm lấy.

“Lục Cảnh Minh, anh ôm em đi.”

Giọng tôi nghẹn ngào như sắp khóc.

Lục Cảnh Minh rốt cuộc cũng mềm lòng, anh xoay người lại, kéo tôi vào lòng. Qua lớp váy ngủ mỏng manh, tôi có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập nhanh của anh.

“Lục Cảnh Minh, tại sao anh lại ghét em?”

Trong bóng tối, tôi đột nhiên cất tiếng hỏi.

“Anh không ghét em.”

Tôi cọ đầu vào ngực Lục Cảnh Minh một chút. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của Lục Cảnh Minh trở nên nặng nề.

“Lục Cảnh Minh, em nhớ anh. Đã lâu lắm rồi anh không ôm em như thế này.”

Tôi ngước đầu lên muốn hôn anh, nhưng anh lại nghiêng mặt né tránh.

“Thần Thần, đừng như vậy.” Giọng anh rất trầm.

“Tại sao?”

Lục Cảnh Minh mím môi không nói lời nào. Tôi ngước nhìn anh một hồi lâu.

“Lục Cảnh Minh, đây là cơ hội cuối cùng của anh đấy.”

Trong phòng khách im lặng một lát, bên tai chỉ còn tiếng thở dồn nén của Lục Cảnh Minh.

“Anh xin lỗi.”

Tôi bỗng nhiên bật cười.

“Lục Cảnh Minh, anh giỏi lắm.”

Tôi xoay người đi về phòng mình.

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, Lục Cảnh Minh đã đi rồi. Trên bàn đặt bữa sáng anh đã chuẩn bị cho tôi.

Lục Cảnh Minh, anh đúng là đồ tồi.

15

Vào ngày bác sĩ Triệu đến nhà, Lục Xuân Hòa cố ý gọi tôi qua cùng.

“Anh trai mình cứ bảo cậu ngoan hơn mình, nghe lời hơn mình, có cậu ở đây anh ấy sẽ không nổi trận lôi đình đâu.”

Tôi ngoan sao?

Lục Cảnh Minh toàn bảo tôi không ngoan, còn đánh vào mông tôi nữa.

Nghĩ đến cảnh tượng xấu hổ đó là mặt tôi đỏ bừng lên.

Bác sĩ Triệu mang theo một xe đầy quà cáp, lúc này mới gõ cửa nhà họ Lục.

Lục Cảnh Minh vốn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bác sĩ Triệu thì sững người lại.

“Bác sĩ Triệu?”

Bác sĩ Triệu cũng nhớ lại một hồi.

“Cảnh sát Lục, là cậu à?”

Lục Xuân Hòa bị ngó lơ một bên dùng vai hích hích tôi.

“Chuyện gì thế này?”

“Cậu còn không biết thì mình làm sao mà biết được.”

16

Qua cuộc trò chuyện của hai người họ tôi mới biết, hóa ra hồi Lục Cảnh Minh đi làm nhiệm vụ đã bị thương rất nặng, chính bác sĩ Triệu đã đứng trong phòng phẫu thuật suốt mười tiếng đồng hồ mới cứu được anh về.

Lục Xuân Hòa sững sờ.

“Lúc đó, chẳng phải anh bảo là đi công tác sao?”

Tôi cũng nhớ dạo đó Lục Cảnh Minh nói là đi công tác.

Hóa ra anh sợ chúng tôi lo lắng nên đã giấu nhẹm chuyện mình bị thương?

Tôi kinh ngạc nhìn về phía Lục Cảnh Minh, nhưng anh chỉ né tránh ánh mắt của tôi. Lục Cảnh Minh cúi đầu cười khổ một tiếng.

“Qua cả rồi. Bác sĩ Triệu, đến đây uống rượu.”

Tôi chợt nhận ra, có lẽ vì những năm qua Lục Cảnh Minh một mình nuôi nấng em gái trưởng thành nên chưa từng để lộ ra nửa phần vất vả.

Anh đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, không muốn thổ lộ với người bên cạnh dù chỉ nửa lời.

Cuối cùng cả bác sĩ Triệu và Lục Cảnh Minh đều uống hơi quá chén. Tôi và Lục Xuân Hòa dìu bác sĩ Triệu vào phòng khách nghỉ ngơi, sau đó tôi một mình đi dọn dẹp đống bừa bộn trên bàn ăn.

17

Tôi bưng một bát canh giải rượu đi vào phòng ngủ của Lục Cảnh Minh. Mặt Lục Cảnh Minh đỏ gay, đang ngồi ngây người trước bàn làm việc, trong tay anh nắm một con búp bê nhỏ.

“Cái này là của Xuân Hòa à?”

Lục Cảnh Minh ngơ ngác gật đầu.

“Hồi nhỏ Xuân Hòa thích nó lắm, không ôm nó là không ngủ được. Sau này lớn rồi thì không cần nữa.”

Lục Cảnh Minh đưa tay lên xoa xoa mặt.

“Lớn rồi, Xuân Hòa lớn rồi, là thiếu nữ rồi, em xem con bé xinh đẹp chưa. Sắp làm mẹ đến nơi rồi. Bác sĩ Triệu là người tốt, rất tốt, rất tốt.”

Lục Cảnh Minh vừa nói vừa thu dọn con búp bê vào một chiếc thùng.

“Tốt mà, rất tốt.”

Tôi có ý muốn lảng sang chuyện khác nên nhìn vào chiếc thùng lớn trước mặt.

“Đây đều là đồ của Xuân Hòa hả?”

Nhìn kỹ lại mới phát hiện thực ra đó là hai chiếc thùng. Một cái đựng toàn đồ chơi trẻ con, chiếc thùng còn lại toàn là đồ của tôi.

Chiếc cốc tôi từng dùng ở nhà họ Lục, tấm chăn tôi từng đắp, chiếc kẹp tóc tôi bỏ quên ở đây.

Câu hỏi bấy lâu nay luôn làm tôi trăn trở dường như đã có đáp án hiện rõ mồn một. Lục Cảnh Minh bỗng nhiên như tỉnh rượu, vội bê chiếc thùng lên.

“Không có gì đâu, toàn là mấy món đồ cũ thôi.”

“Lục Cảnh Minh.”

Tôi gọi anh lại.

“Lục Cảnh Minh, chúng ta dây dưa với nhau năm năm rồi. Em chỉ muốn hỏi anh một câu thôi.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Anh có yêu em không?”

“Thần Thần, chúng ta chia tay rồi.”

“Phải, là chia tay rồi. Nhưng tại sao chia tay chẳng lẽ anh không biết sao? Anh luôn không chịu gần gũi với em, chuyện gì cũng không chịu nói với em. Nhưng nếu anh không yêu em, tại sao lại quan tâm đến sức khỏe của em, tại sao lại giữ lại đồ đạc của em, tại sao khi nghi ngờ em có bạn trai mới vẫn phải đến nhà em để kiểm chứng. Lúc anh xông đến nhà cứu em, rõ ràng là anh rất sợ hãi, rõ ràng là anh rất tức giận có đúng không?”

Lục Cảnh Minh không nói gì, chỉ cúi đầu không nhìn tôi.

“Em không phải là Lục Xuân Hòa, không phải là trẻ con, em không cần anh phải gánh vác mọi thứ một mình.”

Tôi đứng trước mặt anh, nắm lấy tay anh, dịu dàng lên tiếng.

“Dù chuyện gì đi nữa em cũng có thể cùng anh gánh vác.”

Gương mặt Lục Cảnh Minh thoáng hiện vẻ đấu tranh, nhưng vẫn không chịu mở miệng.

“Không trả lời em thì để em tự mình kiểm chứng vậy.”

Tôi nâng mặt anh lên và hôn tới tấp, Lục Cảnh Minh đưa tay chặn vai tôi lại.

“Thần Thần, đừng như vậy.”

Tôi mạnh bạo gạt tay anh ra.

“Không được, hôm nay nhất định phải có một lời giải thích.”

Nói xong tôi lại bất chấp tất cả mà hôn lên. Lực đẩy của Lục Cảnh Minh ngày càng yếu đi, cuối cùng như thể từ bỏ sự kháng cự, anh giành lấy thế chủ động mà chiếm lấy hơi thở của tôi.

Anh siết chặt eo tôi, như thể muốn khảm tôi vào trong xương máu mình.

Cuối cùng cả hai đều kiệt sức, ngã nhào xuống giường.

18

Lục Cảnh Minh dùng khuỷu tay chống nửa người trên, mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Sự thương nhớ quyến luyến trong đôi mắt anh dường như sắp trào dâng ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tình yêu nồng cháy đến thế trong đôi mắt vốn dĩ lạnh nhạt của anh.

“Lục Cảnh Minh, anh yêu em không?”

Môi Lục Cảnh Minh động đậy. Hình như anh muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám nói ra.

Tôi đột nhiên ôm lấy cổ anh.

“Lục Cảnh Minh, em yêu anh, em không muốn anh chúc em hạnh phúc. Chỉ có anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em thôi.”

Lục Cảnh Minh khàn giọng, mang theo tiếng nghẹn ngào.

“Thần Thần, anh không cho em được hạnh phúc đâu.”

?

Tôi cúi đầu nhìn xuống dưới.

Trông rất đáng kể đấy chứ, phản ứng cũng rất rõ ràng.

Tại sao lại không cho được?

Lục Cảnh Minh nhìn theo ánh mắt của tôi, rồi mặt đột nhiên đỏ bừng lên.

“Không, không phải ý đó.”

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

Thế thì là ý gì?

19

Lục Cảnh Minh ngồi dậy, để tôi ngồi trong lòng anh.

“Thần Thần, bố mẹ anh đều qua đời cả rồi, em biết mà đúng không?”

Tôi gật đầu, Lục Xuân Hòa từng kể với tôi rồi.

“Vậy em có biết họ qua đời như thế nào không?”

Tôi lắc đầu.

Lục Xuân Hòa cũng không biết nguyên nhân, tôi cũng không tiện hỏi kỹ.

Lục Cảnh Minh hít một hơi thật sâu.

“Bố anh cũng giống anh, đều là cảnh sát đặc nhiệm. Ông ấy hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Chuyện này đúng là tôi không hề biết.

“Từ nhỏ anh rất ít khi được gặp bố, trong ký ức chỉ có bóng dáng mẹ anh ngày nào cũng nơm nớp lo sợ. Bà ấy ngày nào cũng nhìn ra ngoài rất lâu, mong chờ người đàn ông đó trở về. Cuối cùng cũng có một ngày…”

Lục Cảnh Minh chớp chớp mắt, nói tiếp.

“Từ đó về sau mẹ anh bắt đầu trở nên không bình thường. Bà ấy ít nói dần, phần lớn thời gian đều ngủ. Ngay cả Xuân Hòa gọi bà cũng không thưa. Sau đó, bà bắt đầu xuất hiện ảo giác. Bà ấy thường kéo anh lại mỗi khi anh đi học về và nói rằng bố đã về rồi, còn nấu cơm cho bà nữa. Nhưng trong nhà rõ ràng chỉ có một đống vỏ hộp đồ ăn nhanh. Anh biết bà đã bệnh rồi. Anh gửi Xuân Hòa sang nhà ngoại, bắt đầu đưa bà đi chạy chữa khắp nơi. Uống không biết bao nhiêu là thuốc, gặp không biết bao nhiêu bác sĩ tâm lý, thậm chí còn đi cầu thần khấn phật. Cuối cùng cũng có một ngày, đôi mắt đục ngầu của bà bỗng trở nên minh mẫn. Tối hôm đó anh đi học về, bà đã dọn dẹp nhà cửa sạch bong không một hạt bụi, tự mình tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, còn nấu cho anh món mì hải sản mà anh thích nhất. Anh cứ ngỡ, anh cứ ngỡ bà rốt cuộc cũng vượt qua được rồi. Nhưng ngay đêm đó, bà đã nhảy xuống từ sân thượng.”

Lục Cảnh Minh khẽ cười một tiếng.

“Bà ấy là một người yêu cái đẹp như vậy, thế mà lại chọn một cách kết thúc khiến bản thân trông thật khó coi. Lúc đó anh rất lạ, vì cảm thấy dường như không thấy buồn lắm.”

Giọng nói của Lục Cảnh Minh rất thản nhiên, như thể đang kể chuyện của người khác vậy.

Nhưng sự khàn đặc do cổ họng nghẹn lại cho thấy anh đang rất đau khổ.

Tôi á khẩu không nói nên lời.

Tôi biết bố mẹ họ Lục mất sớm, nhưng không ngờ lại theo một cách đầy máu me như thế này.

Không ai có thể trách cứ bố mẹ anh, một người vì nước quên thân, một người vì tình tuẫn tiết.

Họ đã ra đi một cách thanh thản, nhưng đau khổ đều để lại cho Lục Cảnh Minh, khi ấy mới mười mấy tuổi, không chỉ phải chịu đựng nỗi đau mất đi cha mẹ mà còn phải chăm sóc cô em gái nhỏ.

Lục Xuân Hòa mất đi sự che chở của cha mẹ mà vẫn có thể hoạt bát vui vẻ như bây giờ, chẳng phải đều là kết quả của việc Lục Cảnh Minh đã một mình gánh vác tất cả sao.

“Cho nên, anh không muốn gần gũi với em, không muốn yêu đương với em, là vì sợ có một ngày anh gặp trắc trở, em sẽ trở nên giống như mẹ anh sao? Vì vậy mà anh mới hết lần này đến lần khác đẩy em ra xa.”

Lục Cảnh Minh gật đầu.

“Em căn bản không biết lúc đó bà ấy đáng sợ đến mức nào đâu. Một người phụ nữ vốn dĩ hoạt bát rạng rỡ như thế, lại trở nên đôi mắt vô hồn, tinh thần hoảng loạn.”

Tôi không dám nghĩ anh ở cái tuổi mười mấy đã đối mặt với chuỗi biến cố kinh hoàng này như thế nào, rồi còn phải gánh vác trách nhiệm lớn lao đến thế.

Khoảng thời gian đó, nhìn gia đình tan vỡ, nhìn người mẹ ngày càng tiều tụy héo mòn, nhìn bản thân mất đi mọi sự che chở.

Có phải mỗi ngày anh đều cầu xin ông trời, cầu xin mẹ mình, xin họ thương xót cho mình thêm một chút không.

Cuối cùng chẳng còn lại gì, chỉ có thể nắm chặt lấy người em gái duy nhất có cùng huyết thống.

Anh một mình lớn lên, một mình chống chọi với phong ba bão táp của cuộc đời, chống đỡ một bầu trời đầy nắng ấm cho em gái.

Tôi từng ghét anh vì anh không bao giờ nói gì với mình, ghét anh vì anh không muốn chia sẻ với mình.

Nhưng đây lại là cách yêu người hiệu quả nhất mà anh đã nghiệm ra trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời ảm đạm của mình.

Anh cứ ngỡ rằng, chỉ cần đẩy tôi ra…

20

Tôi nâng khuôn mặt Lục Cảnh Minh lên, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

“Lục Cảnh Minh, anh có yêu em không?”

Lục Cảnh Minh nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động, rồi đột nhiên ôm chặt lấy tôi.

“Anh yêu em, Thần Thần, anh yêu em. Anh thực sự rất yêu em. Ngay từ lần đầu gặp mặt anh đã thích em rồi. Càng thích em, anh lại càng sợ hãi. Anh không dám ích kỷ giữ em lại bên mình. Em tốt đẹp như thế, rạng rỡ như ánh mặt trời vậy. Anh sợ em sẽ trở nên giống như mẹ anh. Anh chỉ có thể hết lần này đến lần khác nén đau đẩy em ra. Thế nhưng, Thần Thần, cũng có những lúc anh không thể khống chế được bản thân. Xin lỗi em, Thần Thần, xin lỗi em.”

Giọng anh đè nén đến mức nghe như đang run rẩy vì đau đớn.

“Đáng lẽ em nên mãi mãi vui vẻ, hạnh phúc như thế này.”

Giọng anh nhẹ bẫng như một tiếng thở dài.

“Mãi mãi rạng rỡ như thế này nhé.”

Đôi tay anh ôm tôi siết chặt hơn.

“Anh biết mình nên đẩy em ra, nên để em đi. Nhưng khi em chủ động hôn anh, anh thực sự không thể trốn tránh được. Đến lúc anh nghĩ rằng em có lẽ đã có bạn trai mới, tim anh đau như bị bóp nát. Anh đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn đi xác thực ngay lập tức.”

Tiếng lòng của anh giống như một tia sáng xuyên thấu tim tôi, vào khoảnh khắc này, tôi bỗng nhiên nảy sinh một lòng can đảm cực lớn.

“Lục Cảnh Minh, tại sao anh cứ phải tự mình gánh vác tất cả gánh nặng vậy? Em có thể đồng hành cùng anh mà.”

“Anh muốn thấy em được hạnh phúc, Thần Thần.”

“Nhưng mà, ngoài anh ra, không ai có thể đem lại hạnh phúc cho em cả. Em đã theo đuổi anh bao nhiêu năm như thế, tỏ tình chín lần. Tất cả những điều đó đều cần dũng khí rất lớn. Em không hề yếu đuối đâu, em rất kiên cường mà. Em không dám bảo đảm kết quả khi chúng ta bên nhau chắc chắn sẽ hoàn mỹ. Nhưng mà, vạn nhất thì sao? Con người ta luôn phải cho mình một cơ hội đúng không? Em hứa với anh dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không từ bỏ mạng sống, anh đừng đẩy em ra nữa, có được không?”

Trong đêm đen tĩnh mịch, tôi không nhìn rõ thần sắc của Lục Cảnh Minh, chỉ có thể thấy trong mắt anh thoáng qua một tia nước long lanh.

Ngay sau đó, mặt tôi bị anh nâng lên, anh mãnh liệt hôn tới.


#XP225 Chương 2
Danh sách chương