Người có tiền ai cũng gọi ba tôi là “đại sư”, nhưng tôi biết rõ ông chỉ là một tên giang hồ lừa đảo.
Vì không muốn kế thừa cái đạo quán rách nát đó, tôi liều mạng học hành, thi đỗ một trường 985 rồi nhân lúc đêm khuya lén xuống núi.
Xuống núi rồi tôi mới phát hiện —
Tôi tiện miệng xem tướng, cái nào cũng chuẩn.
Tôi tùy tay gieo một quẻ, lần nào cũng linh nghiệm.
Ngay cả bùa chú tôi vẽ bừa cũng thật sự cứu được người.
Về sau, đủ loại đại lão tụ tập trước cổng trường chỉ để gặp tôi — con gái của vị “đại sư” kia một lần.
Trời đất… Chẳng lẽ ba tôi thật sự là thần toán?