Ngày đầu tiên tôi được cha mẹ ruột đón về hào môn, thiên kim giả Lâm Kiều Kiều đã bưng một bát súp nóng hổi lao thẳng vào tôi.
Thái tử gia Bắc Kinh đứng bên cạnh bật cười khinh miệt:
“Đúng là đồ nhà quê chưa thấy sự đời.”
Tôi không né, thậm chí mí mắt còn chẳng buồn động.
Giây tiếp theo, Lâm Kiều Kiều tự vấp chân mình, cả tô súp nóng nguyên vẹn hắt hết lên bộ lễ phục haute couture trị giá bạc triệu của cô ta.
Thái tử gia vội lao tới anh hùng cứu mỹ nhân, nào ngờ lại bị Lâm Kiều Kiều cuống quýt túm trúng quần.
“Roẹt——” một tiếng vang giòn tan.
Chiếc quần tây đặt may riêng của thái tử gia rách toạc từ đũng đến tận đùi, để lộ chiếc quần đỏ bên trong… in nguyên ảnh của Lâm Kiều Kiều.
Cả hội trường ch//ết lặ//ng.
Tôi từ quê lên thật, nhưng cảnh này thì đúng là lần đầu được mở mang tầm mắt.
“Người có tiền các người… chơi cũng dữ thật đấy.”