#XP245 SAU KHI ANH KHÓA TÔI TRONG BIỆT THỰ, TÔI KHIẾN ANH TRẮNG TAY

#XP245 Chương 1


Trước Sau

BỊ CHỒNG NHỐT TRONG BIỆT THỰ ĐỂ TỔ CHỨC HÔN LỄ VỚI TIỂU TAM, TÔI TRỞ TAY NIÊM PHONG KHỐI TÀI SẢN 60.000.000 TỆ (khoảng 216 tỷ VNĐ)

Tôi không nhìn thấy livestream hôn lễ.

Cầu dao biệt thự bị kéo xuống, router mạng cũng bị tháo mất, cửa sổ bị hàn chết từ bên ngoài, ngay cả khóa cửa cũng bị đổi thành khóa điện tử cần vân tay mới mở được.

Vân tay của Thẩm Diệc Chu.

Không phải của tôi.

Tôi ngồi trong phòng khách tối om, nghe điện thoại phát ra tiếng cảnh báo pin yếu khi chỉ còn 3%.

Trên màn hình là tin nhắn cuối cùng anh ta gửi từ ba tiếng trước:

“Giang Vãn, ngoan ngoãn ở nhà đi. Đợi hôn lễ kết thúc anh sẽ tới đón em. Chuyện giữa anh và Miên Miên, em vốn đã biết từ lâu rồi.”

Đương nhiên tôi biết.

Tôi biết anh ta đem chiếc váy cưới do chính tay tôi thiết kế năm đó sửa nhỏ đi hai size để cho Lâm Miên Miên mặc.

Tôi biết anh ta dùng các mối quan hệ nhà cung cấp thuộc công ty đứng tên tôi để kéo cho xưởng nhà Lâm Miên Miên ba hợp đồng lớn.

Tôi cũng biết anh ta nhốt tôi trong chính căn biệt thự do tôi bỏ tiền mua, chỉ vì sợ tôi tới hiện trường hôn lễ làm loạn.

Màn hình điện thoại tắt ngóm.

Bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Tôi tựa người lên sofa, bỗng bật cười khẽ.

Có lẽ Thẩm Diệc Chu vẫn chưa biết…

Quyền quản trị phía sau hệ thống thông minh của căn biệt thự này, nằm trong tay tôi.

Tôi nhắm mắt lại.

Lẳng lặng chờ đợi.

Tôi đang chờ một cuộc điện thoại.

Rạng sáng hai giờ, chiếc điện thoại dự phòng rung lên.

“Giang tổng, chuyện ở hôn lễ đã xử lý xong rồi.”

“Cụ thể.”

“Hôn lễ của Thẩm Diệc Chu và Lâm Miên Miên có tổng cộng bốn trăm hai mươi khách mời. Theo đúng chỉ thị của cô, toàn bộ bằng chứng đã được phát lên tất cả màn hình lớn ngay lúc hai người uống rượu giao bôi.”

“Bằng chứng gì?”

“Lịch sử mở phòng khách sạn của Lâm Miên Miên và bạn trai cũ một tuần trước, cùng toàn bộ tài liệu trốn thuế của xưởng nhà họ Lâm.”

“Thẩm Diệc Chu phản ứng thế nào?”

“Anh ta đập vỡ ly rượu ngay tại chỗ. Lâm Miên Miên vừa khóc vừa nói tất cả là giả. Nhưng năm phút sau, người của cục thuế đã tới rồi. Đơn tố cáo cô sắp xếp trước đó, thời gian khớp hoàn hảo.”

Tôi cúp máy.

Trong bóng tối, tôi bình tĩnh đếm thời gian.

Sau khi trời sáng, khóa cửa sẽ tự động mở.

Bởi vì hệ thống thông minh của biệt thự sẽ khởi động lại sau hai mươi bốn giờ.

Mà mật mã…

Chỉ mình tôi biết.

Bảy giờ sáng, cửa mở.

Tôi thay quần áo rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Dưới lầu, xe của Thẩm Diệc Chu đỗ ngay trong sân, cửa xe mở toang nhưng người đã không còn.

Ngược lại, dì Chu từ trong bếp ló đầu ra, vẻ mặt đầy khó hiểu:

“Phu nhân, sao cô lại ở nhà? Hôm qua chẳng phải cô với tiên sinh đều tới dự hôn lễ sao?”

Bước chân tôi khựng lại.

“Dì nói gì cơ?”

Dì Chu vừa lau tay vừa đi tới.

“Chiều qua trước khi ra ngoài, tôi nghe tiên sinh gọi điện bảo cô cũng sẽ tới hôn lễ. Sau đó trợ lý của cô Miên Miên còn tới lấy bản thiết kế váy cưới của cô, nói là sẽ đem ra trưng bày trong hôn lễ…”

Nói được một nửa, dì nhìn thấy sắc mặt tôi, giọng lập tức nhỏ xuống.

“Phu nhân… cô không đi thật à?”

Tôi không trả lời.

Tôi cầm điện thoại lên, gọi đi một cuộc.

“Điều tra giúp tôi, hôm qua ở hôn lễ, ai đã dùng danh nghĩa của tôi.”

Bốn mươi phút sau, câu trả lời được gửi tới.

Lâm Miên Miên đã đứng trước toàn bộ khách mời trong hôn lễ, dùng bản thiết kế của tôi rồi ký tên cô ta.

Cô ta nói trước đám đông:

“Chiếc váy cưới này là do chính tay tôi thiết kế, dành tặng cho người tôi yêu nhất.”

Bản thiết kế của tôi.

Bản thiết kế tôi thức trắng suốt ba tháng để hoàn thành từng đường kim nét vẽ.

Đó vốn là váy cưới tôi chuẩn bị cho chính mình.

Ba năm trước, Thẩm Diệc Chu từng nói không cần.

Tôi đứng trước gương nơi huyền quan, nhìn chính mình trong gương.

Sắc mặt rất bình tĩnh.

Nhưng tôi biết…

Ba năm nhẫn nhịn, đến hôm nay không cần tiếp tục nữa rồi.

Bởi vì những thứ đứng sau cái tên “Giang Vãn”, Thẩm Diệc Chu chưa từng có hứng thú tìm hiểu.

Mà bây giờ…

Đã tới lúc anh ta phải hiểu.

Tôi cầm chìa khóa xe, ra khỏi nhà.

Điểm đến đầu tiên là văn phòng luật lớn nhất thành phố S.

Luật sư Hà đã đứng đợi sẵn ngoài cửa.

“Giang tổng, thỏa thuận ly hôn đã soạn xong. Theo hiệp định tiền hôn nhân, 60% tài sản đứng tên Thẩm Diệc Chu sẽ thuộc về cô. Bao gồm cả căn hộ anh ta đang ở hiện tại, cũng nằm trong phạm vi bồi thường giải tỏa của cô.”

“Còn gì nữa?”

“Vụ trốn thuế của xưởng nhà họ Lâm đã chính thức bị khởi tố. Ước tính sơ bộ, tiền truy thu thuế cộng tiền phạt tối thiểu là 60.000.000 tệ (khoảng 216 tỷ VNĐ).”

“Lâm Miên Miên thì sao?”

“Cô ta dùng bản thiết kế của cô để công bố dưới danh nghĩa cá nhân, đã cấu thành hành vi xâm phạm bản quyền tác giả. Nếu cô khởi kiện, mức bồi thường sẽ không dưới 5.000.000 tệ (khoảng 18 tỷ VNĐ).”

Tôi lật sơ tập tài liệu trong tay.

“Tiến hành toàn bộ.”

Luật sư Hà gật đầu, sau đó chần chừ vài giây:

“Còn một chuyện nữa… sáng nay Thẩm Diệc Chu đã gọi tới văn phòng tám cuộc, hỏi liệu có thể hủy đăng ký kết hôn tối qua không.”

“Anh ta và Lâm Miên Miên đã đăng ký kết hôn?”

“Đúng vậy. Chiều qua, trước khi cử hành hôn lễ.”

Tôi bật cười khẽ.

“Vậy càng dễ xử lý.”

“Anh ta còn chưa ly hôn với tôi mà đã đi đăng ký với người khác.”

“Đó là tội trùng hôn.”

Luật sư Hà đẩy gọng kính.

“Tôi sẽ lập tức đi báo án.”

Tôi vừa bước ra khỏi văn phòng luật thì điện thoại reo lên.

Là số của Thẩm Diệc Chu.

Tôi bắt máy.

“Giang Vãn! Em đang ở đâu?”

“Văn phòng luật.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Em tới đó làm gì?”

“Ly hôn.”

Lại là một khoảng lặng.

Sau đó, giọng anh ta hạ thấp xuống, mang theo cảm giác áp chế quen thuộc mà tôi từng chịu đựng suốt ba năm:

“Lập tức quay về cho anh.”

“Chuyện của chúng ta, đóng cửa lại rồi nói.”

“Thẩm Diệc Chu, hôm qua anh nhốt tôi trong biệt thự, cắt điện, tháo router mạng. Sau đó còn chạy đi tổ chức hôn lễ với người phụ nữ khác.”

“Anh nghĩ giữa chúng ta còn chuyện gì cần đóng cửa để nói nữa sao?”

“Đó là do Miên Miên cứ nhất quyết—”

“Tội trùng hôn, anh nên tìm hiểu thử đi.”

Điện thoại bị cúp ngang.

Tôi không quay đầu lại.

Lúc lên xe, một cuộc gọi khác lập tức gọi tới.

Số lạ, nhưng đầu số là Bắc Kinh.

“Chào cô Giang, tôi là thư ký Cố của tập đoàn Hoắc. Hoắc tổng bảo tôi thông báo với cô, vụ thu mua thương hiệu mà trước đó cô ủy thác, phía đối phương đã đồng ý rồi.”

“Giá cả thế nào?”

“Thấp hơn dự tính 15%. Đối phương đang rất nóng lòng sang tay.”

“Được. Hẹn ký hợp đồng vào ngày kia.”

“Còn một chuyện nữa… Hoắc tổng nói, nếu cô cần chỗ ở, căn hộ phía đông thành phố lúc nào cũng có thể dùng được. Mật mã chưa từng đổi.”

Tôi khựng lại vài giây.

“Thay tôi cảm ơn anh ấy. Không cần đâu.”

Cúp máy, tôi khởi động xe.

 


#XP245 Chương 1
Danh sách chương