Thiên Kiêu Ngạo Thế - Lâm Diệp (FULL)

Chương 1


Trước Sau

Chương 1

Vùng biên giới Đông Tây, vương quốc Tử Diệu.

Nơi đây đường núi hiểm trở, non cao san sát, rừng sâu rậm rạp. Từ xa xưa, nơi đây đã được mệnh danh là thành hào của trời đất, là nơi mà hàng ngàn dãy núi cao chót vót quy tụ như một thành trì kiên cố, vững chắc bao lấy cả một vùng trời.

Ánh hoàng hôn rực rỡ như ngọn lửa trời chiếu rọi khắp thế gian.

Từ xa xa, Lâm Diệp chợt nhiên nhìn thấy một làn khói bếp bốc lên nghi ngút. Hai mắt Lâm Diệp sáng lên, hắn đưa tay lau đi mồ hôi đang chảy đầm đìa trên trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng đã tìm thấy một nơi có người ở…”

Lâm Diệp đã lặn lội ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này suốt vẻn vẹn bảy ngày trời. Trên đường đi, cậu thiếu niên này đã phải trải qua bao nhiêu hiểm nguy và gian khổ, từng có lúc suýt mất mạng dưới hàm răng sắc bén của một con dã thú.

Ngay lúc sắp không chịu nổi nữa, Lâm Diệp lại nhìn thấy một đám khói bếp lượn lờ bốc lên, tuy rằng khoảng cách cực kỳ xa, nhưng vẫn khiến cho Lâm Diệp cảm thấy rất phấn khởi, thân thể vốn đã kiệt sức lại bắt đầu tràn đầy sảng khoái.

hắn vực dậy tinh thần, tiếp tục tiến về phía trước.

Không lâu sau, một mẫu ruộng được khai khẩn vô cùng tơi xốp xuất hiện trong tầm mắt của hắn, điều này khiến Lâm Diệp càng có thêm niềm tin. “Nếu đã có ruộng, chắc chắn gần đây cũng có một thôn lạc sinh sống.”

Trên mẫu ruộng trồng đầy ngũ cốc, sắp đến mùa thu hoạch. ngũ cốc nặng trĩu hạt, một cơn gió thổi qua, ngũ cốc xanh mướt uốn lượn như sóng biển đang vỗ dạt dào, mùi hương của chúng hòa quyện với hương thơm của cây cỏ. Cảnh tượng đó thật khiến con người ta thoải mái nhẹ nhàng.

“Nếu ngũ cốc cứ phát triển tốt như thế này thì nhất định không tới mười ngày nữa là có thể thu hoạch rồi? Khoan! Có gì đó không đúng.”

Lâm Diệp dường như đã phát hiện ra điều gì đó bất thường, hắn ghé vào ruộng bên đường xem xét một cách tỉ mỉ hơn. Chắc chắn hắn đã cảm nhận được rằng, mặc dù ruộng này sinh trưởng rất thuận lợi, nhưng sự thật đằng sau đó lại không mấy lạc quan.

Cả một mẫu ngũ cốc đang bị sâu bọ xâm hại.

Theo phán đoán của Lâm Diệp, nếu không kịp thời tiêu trừ lũ Sa Ban Trùng này, thì chắc chắn cả mẫu ngũ cốc sắp chín muồi này đều sẽ bị khô héo, mất hết linh lực. Cho dù có thể thu hoạch được đi chăng nữa, thì đến lúc đó, nhất định sẽ bị tổn thất nặng nề, thậm chí nghiêm trọng đến mức không có gì để thu hoạch cả.

“Có vẻ như thôn làng này vẫn chưa có một vị linh văn sư nào thật sự giỏi. Vì nếu như có, chắc chắn sẽ không phải chứng kiến tình cảnh tồi tệ như vậy xảy ra trong giai đoạn phát triển của ngũ cốc” – Lâm Diệp chợt nghĩ, rồi lập tức ngây ngốc lắc đầu: “E rằng sẽ không có bất kỳ vị linh văn sư nào nguyện ý chôn thân ở nơi núi non hiểm trở này cả.”

Dù vậy, Lâm Diệp cũng hiểu rõ, các bậc linh văn sư trên thế giới này đều là những bậc thầy rất đỗi cao quý.


Chương 1
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 58Chương 57Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 100Chương 99Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 124Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 141Chương 140Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 159Chương 158Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200