Xà Đại Nhân (full) - Long Duy (Truyện tác giả: Giang Hà)

CHƯƠNG 89: BIẾN THÀNH RUỒI


Trước Sau

Tôi nhờ A Vấn chăm sóc cho Trương Ngọc Chi, rồi cầm điện thoại cô ấy tới cửa hàng quần áo trẻ em, mua hai bộ đồ và tã lót cho A Bảo, mặc một bộ cho cậu bé trước, còn mấy món khác thì để lại cửa hàng.

Lúc mặc đồ, nhân viên bán hàng luôn nhìn A Bảo gần như trần truồng: “Nhà cô không có bộ đồ nào sao? Có cần mua thêm mấy bộ nữa không?”

Cô ta vươn tay định mặc giúp tôi, A Bảo đeo khẩu trang, nhe răng gầm gừ về phía cô ta, tôi vội bế cậu bé lên.

Rồi lại mua thêm địu em bé có ghế ngồi cho A Bảo, để tránh cậu bé không vui sẽ bò ngoài, lúc này tôi mới cưỡi xe điện của Trương Ngọc Chi tới địa giới Tào Sơn.

Trước đây Tào Sơn đầy cây Táo, như thể trên trấn này chỉ có một loại cây này, trường học cấp hai của tôi còn tổ chức đi hái táo.

Ba tôi sợ tôi trèo cây xảy ra chuyện, nên cố ý bảo mẹ tôi đi theo.

Đó là lần đầu tiên mẹ tôi theo tôi không rời một tấc, sợ tôi chạy loạn, hái được táo bà ấy sẽ rửa cho tôi ăn, rồi trò chuyện, hỏi tôi sau này muốn làm gì.

Lúc đó tôi rất vui, nói rất nhiều chuyện với bà ấy, nên giờ không nhớ nổi, nhưng tôi vẫn nhớ lúc đó tôi rất phấn khích, có lẽ đó là lần đầu tiên tôi và bà ấy thân thiết như vậy.

Giờ nhớ lại, thật mỉa mai.

Bọn họ sợ tôi đi qua ranh giới đó, nên mới đi theo tôi.

Tào Sơn cũng không xa, ranh giới đó nằm bên bờ lạch dưới chân núi phía Nam, tôi lấy con lạch làm ranh giới, sẽ an toàn hơn.

Lần trước tới hái táo, mấy người Trương Ngọc Chi gọi tôi tới con lạch mò cua, nhưng mẹ tôi không cho đi, còn lôi kéo tôi.

Tôi nhìn cột mốc ranh giới bên con lạch, lúc này vẫn chưa có ai, A Bảo thấy nước thì định xuống nghịch, nên tôi phải giữ cậu bé lại.

Cậu bé được nở từ trứng rắn Phù Ngàn, nên tôi không chắc cậu bé có thể đi qua ranh giới không?

Tôi hái một bông hoa dại cho A Bảo chơi, rồi đi dọc bờ lạch, nhận ra cột mốc ranh giới này hoàn toàn không có tính xác định.

Người bình thường trong trấn đều có thể tự do ra vào, tại sao người Huyền Môn lại không thể?

Vấn Thiên Tông có thể tự do ra vào, là vì Mặc Dạ đã đưa cho họ thẻ bài hình rắn ư?

Lúc tôi đang nghĩ ngợi, thì nghe thấy tiếng bịch bịch vang lên, như thể có thứ gì đó đang giẫm lên bãi cỏ.

A Bảo đang ở trong ngực tôi bỗng xoay người, gầm gừ về phía bên kia bờ lạch.

Tôi vội quay đầu, thấy một con trâu đang lao nhanh ở bên kia ranh giới, rồi nhanh chóng vượt qua bờ lạch không quá cao này.

Một ông lão đang vác cuốc không ngừng kêu “Này này”, vội vàng đuổi theo con trâu, phía sau còn có một bà lão.

Hình như bà lão đó không đuổi kịp, nên vẫy tay gọi, mới chạy được mấy bước đã đứng bên bờ ruộng thở hổn hển.

Hình như thấy tôi đứng bên bờ lạch, nên cúi người vẫy tay với tôi: “Cô gái, cô giúp tôi giữ trâu lại với, đừng để nó gặm hết lúa non của người ta…”

Con trâu đó chạy qua bờ lạch, thì chỉ lo gặm lúa non ở bên cạnh, chứ không chạy về phía trước.

Hai chân A Bảo đạp vào eo tôi, hai tay vung vẩy, dù mang khẩu trang cũng nhe răng gầm gừ với con trâu đó.

Tôi vội lấy đồ chơi đã mua đưa cho cậu bé, tới bên cột mốc ranh giới, rồi lại lùi hai bước, để mặc con trâu đó gặm lúa non.

Nhưng lại trầm giọng hỏi hai vợ chồng già: “Đạo sĩ Trương đâu?”

Ông lão đang lội qua con lạch, vác cuốc nhìn tôi: “Ở đây làm gì có đạo sĩ.”

Rồi ông ta giơ tay về phía tôi: “Cô là con gái nhà ai, cô hãy kéo tôi lên để tôi dắt con trâu này về trước, nếu gặm hết lúa non của người ta sẽ bị mắng đấy.”

Cột mốc ranh giới chỉ là một điểm, còn con lạch mới là ranh giới, nếu tôi vươn tay kéo ông ta, chắc chắn sẽ bị ông ta kéo xuống dưới.

A Bảo nhìn tay ông ta, mắt rắn bỗng thu nhỏ lại.

Tôi ôm A Bảo lùi về sau một bước: “Tôi đếm tới năm, nếu không nhìn thấy đạo sĩ Trương, tôi sẽ đi ngay, mấy người không vào được đây, thì đừng hòng bảo tôi ra ngoài tìm đường chết, lần sau tôi sẽ không xuất hiện bên cạnh cột mốc ranh giới này nữa.”

Thấy tôi lùi về sau một bước, ông lão vác cuốc đó cũng híp mắt, hừ lạnh: “Tôi còn tưởng là một cô gái chưa trải sự đời, ai ngờ lại là người sành sỏi.”

Nói xong ông ta lại leo lên bờ, vẫy tay với bà lão: “Bà dẫn đạo sĩ Trương tới đây.”

Bà lão cười ha hả với tôi: “Cô chính là Long Duy, quả nhiên rất giống cô ta, sao không để tóc thế?” Bà ta vẫn mang dáng vẻ hiền từ đó, nhưng lại giơ ngón tay lên huýt sáo.

Chỉ thấy đạo sĩ Trương người đầy bùn đất, bỗng đứng thẳng tắp trong ruộng lúa bờ bên kia.

Cả người ông ta cứng nhắc đi tới bờ lạch, nửa người trên không mặc quần áo, dính đầy bùn đất, hình như mấy chỗ sưng tấy càng rách nhiều hơn trước.

“Ông nhìn ông đi.” Bà lão đó còn kéo áo mình lau mặt cho ông ta.

Rồi quay qua nói với tôi: “Cô yên tâm, ông ta không sao, ông ta vẫn đang trung niên, tôi chỉ mượn người ông ta để nuôi mấy con ong thôi, cô xem, ông ta vẫn có thể đi lại chạy nhảy, chẳng hề hấn gì.”

Bà lão đã lau xong mặt cho đạo sĩ Trương: “Cô Long Duy, chúng tôi không hề có ác ý, cũng không làm gì cô cả.”

“Cô xem thế này đi, tôi để ông ta đi qua đó, rồi cô qua đây, được không?” Hình như bà lão rất tốt bụng.

Còn cười nói với tôi: “Chúng tôi có giữ lại đạo sĩ Trương cũng vô dụng.”

Nghe bà ta nói có vẻ rất chân thành, nên tôi ôm A Bảo gật đầu.

Nhưng A Bảo lại quay đầu nhìn con trâu đang ăn lúa non bên cạnh, hình như nó ngày càng ăn nhanh, cũng chẳng thèm nhai, đầu lưỡi cuốn mạ vào rồi nuốt thẳng xuống bụng.

“Cô xem, có phải cô cũng muốn ra khỏi trấn đúng không? Chúng tôi sẽ giúp cô, đến lúc đó chúng tôi sẽ dẫn cô đi tìm ba mẹ cô, làm sao có thể để cô gái nhỏ rời xa ba mẹ, ở nhà một mình không có ai chăm sóc được?” Bà lão vỗ vai đạo sĩ Trương nói: “Ông quay về đi.”

Hình như ánh mắt của đạo sĩ Trương đã không còn mê man, mà nhìn theo bàn tay của bà lão, lúc nhìn thấy tôi, ông ta còn hơi nghi ngờ hỏi: “Long Duy, sao cháu lại ở đây?”

“Cháu tới đón chú về.” Tôi nhìn khuôn mặt tái mét của ông ta, bỗng cảm thấy hơi đau xót.

Đạo sĩ Trương mơ màng gật đầu, nhìn cặp vợ chồng già, rồi nhảy thẳng xuống bờ, lội qua con lạch.

Lúc đến cột mốc ranh giới, vì trên người có vết thương, nên cánh tay ông ta không đủ lực, nắm cây con bên bờ lạch, đạp mấy lần nhưng không lên được.

“Haizz…” Bà lão đứng bờ bên kia, hình như rất sốt ruột giơ tay về khoảng không, nhưng không thể dùng sức, đành phải nói với tôi: “Cô mau kéo ông ta lên đi, cô gái này, sao lòng dạ lại cứng rắn như vậy?”

Tôi chỉ ôm A Bảo, đứng cách cột mốc ranh giới hai ba bước để quan sát.

Ông lão đó cũng lắc đầu, hình như rất thất vọng về tôi.

Đến khi đạo sĩ Trương khó khăn bò lên bờ, thì ống quần đã ướt đẫm, mắt cũng bị bắn đầy nước.

Hình như ông ta cũng mệt bở hơi tai rồi, đang nằm nhoài chỗ cột mốc, ngẩng đầu nhìn tôi: “Long Duy.”

“Được rồi, cô tới đây đi.” Bà lão lắc đầu thở dài, bộ dạng lòng người đổi thay, vật đổi sao dời: “Giờ cô gái nhẫn tâm như cô thật sự rất hiếm.”

Tôi tháo địu em bé mà A Bảo đang ngồi xuống, rồi đặt cậu bé ở bên cạnh: “Con phải ngoan ngoãn, không được chạy qua đó, biết chưa?”

Có lẽ A Bảo mới chào đời, nên khá nhạy cảm, biết có nguy hiểm, nhưng chỉ phát ra hai tiếng ô ô.

Thấy tôi đặt A Bảo xuống, bà lão khẽ cười nói: “Cô cũng có thể mang theo đứa bé này, bà rất thích trẻ nhỏ.”

Tôi lấy dây đỏ của mễ bà Tần ở trong ba lô ra, bỗng vung lên một nắm tàn nhang.

Tàn nhang bay theo gió, cặp vợ chồng già ở phía đối diện bắt đầu ho khan.

Đạo sĩ Trương đang nằm dưới cột mốc ranh giới, cũng bị tàn nhang bay vào mắt, không thể nhúc nhích.

Tôi vội thừa cơ cầm dây đỏ, siết cổ ông ta ngay.

Hai chân đạo sĩ Trương đạp mạnh, còn hai tay thì bấu lấy tôi, định kéo tôi xuống nước.

A Bảo khẽ gầm lên, bỗng tháo khẩu trang xuống rồi nhào tới.

Một khi cậu bé sốt sắng sẽ di chuyển cả tay chân, rồi tung người nhảy lên người đạo sĩ Trương, há miệng định cắn ông ta.

A Bảo rất mạnh, nên cú nhảy này đã đẩy ngã đạo sĩ Trương.

Mắt thấy A Bảo sắp cắt đứt cổ ông ta, tôi vội ôm đầu đạo sĩ Trương, đập mạnh vào cột mốc bên cạnh.

Đạo sĩ Trương chỉ hừ một tiếng, rồi ngất xỉu.

Tàn nhang ở phía đối diện đã lui đi, tôi kéo đạo sĩ Trương lùi vào trong cột mốc ranh giới, đang định kéo ông ta lên xe điện, thì nghe thấy tiếng vo ve, rồi bụng con trâu đang ăn lúa kia bỗng nổ tung, vô số con ruồi bay ra ngoài.

Trông giống như ruồi trâu, ồ ạt bay ra khỏi bụng trâu.

Rồi nhanh chóng bay về phía chúng tôi, đầu ruồi trâu rất to, phát ra tiếng vo ve.

Nhất thời, con trâu khỏe mạnh vốn đang yên ổn ăn lúa non như bị lột da róc xương, chỉ còn lại khung rỗng.

A Bảo bị dọa đến mức nghe răng gầm gừ, nhưng bản năng biết mình đánh không lại.

Thế là rụt vào lòng tôi ngay, chỉ khẽ kêu lên.

Tôi vội ném tàn nhang qua đó, nhưng dù tôi ném thế nào cũng vô ích, vì có quá nhiều ruồi trâu.

Ruồi trâu vừa bay tới, đã chích vào da, làm tôi cực kỳ đau đớn.

Lúc này đạo sĩ Trương trên xe điện đã bị vô số ruồi trâu khiêng lên, từ từ bay về phía bờ bên kia con lạch.

A Bảo sợ đến mức gầm gừ, thò đầu ra khỏi ngực tôi, nằm lên bả vai, vung tay không cho ruồi trâu chích vào mặt tôi.

Nhưng lúc A Bảo vung tay, tôi mới nhận ra hình như mấy con ruồi trâu này rất sợ A Bảo, hơn nữa con ruồi trâu nào đã chích tôi đều ngã xuống chết.


CHƯƠNG 89: BIẾN THÀNH RUỒI
Danh sách chương
CHƯƠNG 1: RẮN ĐEN TRONG MƠCHƯƠNG 2: TRUY ĐUỔI KHÔNG THACHƯƠNG 3: TA LÀ MẶC DẠCHƯƠNG 4: NGỌC BỘI RẮN ĐENCHƯƠNG 5: VẤN MỄ NHÀ HỌ TẦNCHƯƠNG 6: BỊ ĐUỔI KHỎI THÔNCHƯƠNG 7: DỜI MỘ GẢ CHO RẮNCHƯƠNG 8: KHÔNG CÓ THÂN RẮNCHƯƠNG 9: KHÔNG THỂ TRỐN THOÁTCHƯƠNG 10: NGƯỜI ĐẤU VỚI ĐỘC RẮNCHƯƠNG 11: QUAN TÀI THÀNH RỒNGCHƯƠNG 12: LIỄU XÀ ĐÔNG PHƯƠNGCHƯƠNG 13: CẶP RẮN ĐEN TRẮNGCHƯƠNG 14: NHỚ LẠI CHUYỆN KHI XƯACHƯƠNG 15: BIẾT VẬY CHẲNG LÀMCHƯƠNG 16: XÀ BÀ RA KHỎI QUAN TÀICHƯƠNG 17: DÙNG RẮN TRẤN ÁP QUAN TÀICHƯƠNG 18: TỰ TẠO ÁC NGHIỆTCHƯƠNG 19: CƠN GIẬN CỦA XÀ BÀCHƯƠNG 20: KHÔNG THỂ CHẠY TRỐNCHƯƠNG 21: LẤY TA ĐICHƯƠNG 22: THẤT VỌNG RỜI ĐICHƯƠNG 23: NGƯỜI VÀ RẮN CÓ ĐIỀU KHÁC BIỆTCHƯƠNG 24: GIẤU PHỤ NỮCHƯƠNG 25: BẢN DANH SÁCH KỲ LẠCHƯƠNG 26: MỆNH CĂN VÔ HẬUCHƯƠNG 27: THIÊN NHÃN THẦN TOÁNCHƯƠNG 28: MUÔN DÂN CÓ TỘI GÌCHƯƠNG 29: DÙNG MẠNG ĐỔI MẠNGCHƯƠNG 30: NÓI EM BẰNG LÒNGCHƯƠNG 31: DÙNG THỦ ĐOẠNCHƯƠNG 32: YÊU CẦU QUÁ ĐÁNGCHƯƠNG 33: CHỈ LÀ SỰ KHỞI ĐẦUCHƯƠNG 34: MỞ QUAN TÀI TRẤN THICHƯƠNG 35: MỘT CUỘC GIAO DỊCHCHƯƠNG 36: TRỞ VỀ LÀNG MỘT CÁCH KỲ LẠCHƯƠNG 37: ĐẦU THAI LẦN NỮACHƯƠNG 38: HỦY DIỆT TOÀN BỘ THÔN LÀNGCHƯƠNG 39: PHẢI NÊN BIẾTCHƯƠNG 40: CÁCH ĐỂ TIẾP TỤCCHƯƠNG 41: SONG XÀ XƯƠNG QUAI XANHCHƯƠNG 42: GIAO DỊCHCHƯƠNG 43: TẠM THỜI BẢO VỆCHƯƠNG 44: ĐÁM CƯỚI MA MẤT XÁCCHƯƠNG 45: BA NGÀN PHÙ SINHCHƯƠNG 46: NGƯỜI CHẾT SỐNG LẠICHƯƠNG 47: ĐƯA EM ĐICHƯƠNG 48: ẤP GÀ GIẤU RẮNCHƯƠNG 49: RƯỢU RẮN TRỢ HỨNGCHƯƠNG 50: KHÔNG MUỐN LỪA EM.CHƯƠNG 51: NHẶT RẮN NGÂM RƯỢUCHƯƠNG 52: SẮP SINHCHƯƠNG 53: TƯƠNG CHIẾN THÀNH NGHIỆNCHƯƠNG 54 CƯỚP LẤY SỨC SỐNGCHƯƠNG 55 MIỄN LÀ BẠN CÒN SỐNGCHƯƠNG 56: CON GÁI NHÀ HỌ LONGCHƯƠNG 57: NHÀ HỌ VU KHỐNG CHẾ RẮNCHƯƠNG 58: LẤY THÂN LÀM DẪNCHƯƠNG 59: MỘT GIỌT NƯỚC MẮTCHƯƠNG 60 ĐEN TRẮNG TƯƠNG GIAOCHƯƠNG 61: HỦY DIỆT QUAN TÀI RẮNCHƯƠNG 62: LẤY MẠNG ĐỔI MẠNGCHƯƠNG 63: DÙNG MẠNG PHÁ VỠ TÌNH THẾCHƯƠNG 64: NHÌN THẤY QUAN TÀI RẮNCHƯƠNG 65: DẤU VẾT CỦA QUAN TÀI RẮNCHƯƠNG 66: XƯƠNG QUAI XANH TƯƠNG TỰCHƯƠNG 67: XẠ NGƯ NHÀ HỌ CỐc CHƯƠNG 68: BÀO THAI RẮN TRONG BỤNG CHƯƠNG 69: THÂN PHẬN GÌ CHƯƠNG 70: TRẤN ÁP QUAN TÀI RẮN CHƯƠNG 71: MẶC DẠ QUAN TÀI RẮN CHƯƠNG 72: PHẢI HAY LÀ KHÔNG CHƯƠNG 73: RẮN HÒA VÀO NÃO CHƯƠNG 74: TRỰC TIẾP GIẾT CHẾT CHƯƠNG 75: THI THỂ NAM SINH CON CHƯƠNG 76: NGUYỆN VỌNG TỐT ĐẸP CHƯƠNG 77: THAI RẮN PHI SINH. CHƯƠNG 78: GẠO TRẮNG MỌC MẦM CHƯƠNG 79: PHÙ NGÀN NHÀ HỌ LONG CHƯƠNG 80: PHẢI THU PHÍ CHƯƠNG 81: NẾU KHÔNG PHẢI CHƯƠNG 82: GIẾT GÀ DỌA KHỈ CHƯƠNG 84: MẮT THẤY LIỀN SỢ CHƯƠNG 85: KHÔNG LÙICHƯƠNG 87: CHỈ CẦN LỢI ÍCHCHƯƠNG 83: DỤ QUỶ THAI CHƯƠNG 86: ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ CÔCHƯƠNG 90: KHÔNG CÓ NẾU NHƯCHƯƠNG 89: BIẾN THÀNH RUỒICHƯƠNG 92: LẦN SAU LẠI THỬ TIẾPCHƯƠNG 93: NGƯỜI BIẾN MẤTCHƯƠNG 88: LÀM NGƠCHƯƠNG 95: CHÍN CÂY ĐINH TRẤN THICHƯƠNG 91: ĐAU TẬN XƯƠNG TỦYCHƯƠNG 94: DƯỚI NƯỚC CHE GIẤU QUAN TÀICHƯƠNG 96: BÁT TÀ PHỤ QUANCHƯƠNG 97: MỞ RỘNG PHẠM VICHƯƠNG 98: QUAN TÀI SỐNG NUỐT NGƯỜICHƯƠNG 99: TỤ TẬP GÂY CHUYỆNCHƯƠNG 100: TRỞ THÀNH BỐ TRẺCHƯƠNG 101: LẤY THÂN CÙNG ÁPCHƯƠNG 102: HUNG ÁCCHƯƠNG 103: DỤ RẮN RA KHỎI HANG CHƯƠNG 105: MỘT LOẠI NHÂN QUẢ CHƯƠNG 107: ĐÃ ĐOÁN ĐƯỢC CHƯƠNG 106: CHỒNG CHẤT CHƯƠNG 104: CHUYỆN KHÓ NÓI CHƯƠNG 109: GIUN TRONG NƯỚC CHƯƠNG 108: TRÂU RƠI XUỐNG GIẾNG CHƯƠNG 110: TỘI ÁC KHẮP THÔN CHƯƠNG 112: TÂM CẢM ỨNG CHƯƠNG 113 CÓ LẠNH CÓ NÓNG CHƯƠNG 111: NGƯỜI CỰC ĐỘC ÁC CHƯƠNG 114: CHỜ MỘT ĐÁM MÂY CHƯƠNG 115: ẤM LẠNH TRONG NHÂN GIAN CHƯƠNG 116: LẤY RƯỢU DỤ RẮN CHƯƠNG 117: CHẾT HẾT LÀ TỐT CHƯƠNG 118: CẢ THÔN CHẾT HẾT CHƯƠNG 119: TÔI SẼ KHÔNG CHẾT CHƯƠNG 120: HOÀN TOÀN TIN TƯỞNG CHƯƠNG 121: PHÂN CHIA CHƯƠNG 122: THỊT THÁI TUẾ SỐNG CHƯƠNG 123: NƠI NUÔI DƯỠNG CHƯƠNG 124: PHẢI GẶP TỔNG TỔNG GIÁM ĐỐC MÂUCHƯƠNG 125: Ở BÊN CẠNH BẢO VỆ EMCHƯƠNG 128: OAN OAN TƯƠNG BÁOCHƯƠNG 127: KHÔNG THỂ LỘ RACHƯƠNG 129: GIỮ LỜI HỨACHƯƠNG 130: ĐỘT NHIÊN VỠ NÁTCHƯƠNG 131: NẢY SINH CHẤP NIỆMCHƯƠNG 132: CÙNG NHAU ĐỐI MẶTCHƯƠNG 126: VỢ CHỒNG MỘT THỂCHƯƠNG 133: XÀ TINH BẢN THÂNCHƯƠNG 134: LIVESTREAM KỲ LẠCHƯƠNG 137: GIẢI THÍCH CHO NHAUCHƯƠNG 135: KHÔNG CẦN QUẢN NỮACHƯƠNG 136: CỨ TỪ TỪCHƯƠNG 139: NGƯỜI ĐÀN BÀ HÓA RẮNCHƯƠNG 140: MỘT BÁT MÌCHƯƠNG 141: MUỐN XÀ THAI CHƯƠNG 142: CẢM THẤY MỪNG RỠCHƯƠNG 138: KHÔNG THỂ CỬ ĐỘNG LUNG TUNGCHƯƠNG 144: ĐẾN LƯỢT EM CHỦ ĐỘNGCHƯƠNG 145: KHỞI ĐỘNG TÀ QUANCHƯƠNG 143: CHO MỘT CƠ HỘICHƯƠNG 146: HAI QUAN TÀI NUỐT NHAU CHƯƠNG 147: MỘT CHÚT DỊU DÀNGCHƯƠNG 148: NỖI ĐAU CẮT TÓCCHƯƠNG 149: CHUYỆN CAM KẾTCHƯƠNG 151: TOÀN MÁU RẬNCHƯƠNG 150: NƠI LÀM QUAN TÀIChương 152: ÂM THANH LẠ TRONG PHÒNGCHƯƠNG 154: BIẾN SỐ LẠI TỚICHƯƠNG 153: CHỈ HỎI HIỆN TẠICHƯƠNG 156: ĐỀU LÀ ĐỒ BỎCHƯƠNG 157: KHI THẬT LÀM THẬT CHƯƠNG 155: LONG DUY THẬTCHƯƠNG 158: YÊU VÀ KHÔNG YÊU CHƯƠNG 159: DỤ RẮN RA KHỎI HANG CHƯƠNG 160: MỘT TẤM DA NGƯỜI CHƯƠNG 161: GIỮA ĐẸP VÀ XẤU CHƯƠNG 162: KHÔNG PHẢI LONG DUY CHƯƠNG 163: MUỐN HỎI ĐIỀU GÌ CHƯƠNG 164: VẾT CẮN BIẾN MẤT CHƯƠNG 165: RỘNG RÃI CỞI MỞ Chương 166 “Thế em đã chuẩn bị xong chưa?” Chương 167: KHÔNG HỀ TỐT CHÚT NÀOChương 168: KHÔNG HỀ ĐÁNG HẬNChương 169: NHÌN THẤY LẪN NHAUChương 170 “Sao không nói với xà quân?” Chương 171 Thật sự có Thăng Long quan sao?Chương 173 “Cô muốn tôi giúp cô làm gì?” Chương 172 Oán khí của bà chính là bản thân bà” Chương 174 “Đoán chừng là ý thức giao lưu đi” Chương 176 Không chịu cố gắngChương 175 “Đây chính là a Bảo à?”Chương 178 “Thầy không làm sai, thầy đúng” Chương 177 Đây có phải là rất thông minh không?” Chương 180 Bà nhắm mắt lại điChương 179 Căn bản là gạt người! Chương 181 “Yêu quái.”Chương 182 “Cô ta tới rồi, đúng không?”Chương 183 Gạo có nhiều đến đâu thì cũng có hạn. Chương 185 “Người về trước đi, ta sẽ giải quyết chuyện ở đây” Chương 186 “Ngươi cũng nên biết chuyện này có nghĩa là gì chứ?” Chương 184 “U mê không chịu tỉnh ngộ” Chương 187 Không thể sống lại hoàn toànChương 188 Không kiểm soát đượcChương 190 Người trả nổi không?Chương 191 Ta chỉ có thể bảo vệ emChương 192 Cái gì gọi là Thăng Long quanChương 189 Người vợ cưới bảy ngàyChương 194 Miệng đầy máu tươi. Chương 193 Thần sẽ khiến người ta sinh lòng kính phụcChương 195 Vậy rắn thai trong bụng tôi thì sao? Chương 196 Cái quỷ thai này ư?Chương 197 Cô tôi cũng coi như là bạn bèChương 199 Cô chạy không thoát đâuChương 200 Thả cho cô ấy về đi!Chương 201 Tôi còn có lựa chọn sao?Chương 198 Cứu được người nào hay người đóChương 202 Cô chuẩn bị xong chưa?Chương 203 Tôi không còn là Long Duy nữaChương 205 Chính là để ngăn chặn mái tóc của côChương 206 Ta sẽ tiễn em một chặng đườngChương 204 Là Phi Vũ MônChương 209 Nghèo đến mức như vậy sao?Chương 208 Nguyễn Sinh Chi  ĐộcChương 210 Tôi cõng cô lên núiChương 211 Đây chính là Long Duy à?Chương 207 Ta chờ em trở vềChương 213 Đây chính là tứ sư huynh Hà HoanChương 214 Vậy bát máu độc này của ông?Chương 212 Đây chính là Vấn Thiên Tông?Chương 215 Xà quân hi sinh rất lớnChương 216 Cô còn không thể tin tưởng sao?Chương 217 “Ta sẽ thoả hiệpChương 218 Lại gọi ta làm gì?Chương 219 Không có chuyện gì khác thì đừng tìm tôiChương 220 Làm sao lại đến đây?Chương 221 Chúng tôi cũng lên núi!Chương 222 Vậy thì xem cô có sợ chết hay không?Chương 223 Đây là thành ý của chúng tôi!Chương 224 Bản thân Xà quân cũng là tà quan linhChương 225 Cô biết điều đấyChương 226 Đến tìm tôi làm gì?Chương 227 Sẽ chỉ có một con đường chết thôiChương 228 Thật ra tối hơi hối hậnChương 229 Chúng ta cũng có thể vui vẻ như vậy!Chương 230 Năm đó cũng là như vậyChương 231 Tôi tiễn cô một đoạn vậyChương 234 Cô ta không sợ lửaChương 232 Cô gọi điện thoại hỏi thử xemChương 235 Ông ta đã hạ quyết tâmChương 236 Cũng có người.Chương 233 Mọi người đừng sốt ruộtChương 237 Bởi vì em muốn điChương 238 “Lúc nào thì bắt đầu?" Chương 241 Xà quân không muốn sao?Chương 239 Chỉ có quan tài rắn có thể ngăn cảnChương 240 Cũng sẽ có cách lấp hố sụt nàyChương 242 Có cảm giác sùng báiChương 243 Khó mà luiChương 244 Không thể thoát khỏi đây?Chương 245: 245: Cô Là AiChương 246: 246: Chỉ Là Cùng Một Huyết Mạch Mà ThôiChương 249: Chương 249Chương 250: 250: Tôi Tự Mình TớiChương 247: 247: Chính Xác Thì Nó Có Nghĩa Là GìChương 248: 248: Cô Đốt Lửa ÀChương 251: 251: Không Phải Là Vì AnhChương 253: 253: Gặp Lại Tiêu Tinh DiệpChương 254: 254: Long Gia Huyết MạchChương 252: 252: Âm Mưu Của Lừa Gạt TôiChương 256: 256: Quay Trở Lại Chỉ Là Sự Lừa Gạt Của Long DuyChương 259: 259: Tự Lựa Chọn Cho Chính MìnhChương 255: 255: “tôi Là Quỷ Thai”Chương 257: 257: Tôi Là Tội ĐồChương 260: 260: Cùng Hoá Thành Tro TànChương 258: 258: Đi Thôn Hoài LongChương 261: 261: Tôi Dẫn Cô XuốngChương 262: 262: Nghi Ngờ Của Mặc DạChương 263: 263: Đau LòngChương 264: 264: Tất Cả Đều Tỉnh LạiChương 266: 266: Không Còn Sống Lâu NữaChương 267: 267: Ngày Tận ThếChương 268-269: Phù văn trong giếng.Chương 265: 265: Mặc Dạ Nhìn LạiChương 272: 272: Cầu Hôn Trong Giếng CổChương 270: 270: Thủy QuáiChương 273: Chương 273Chương 274: Chương 274Chương 271: 271: Rồng CổChương 275: 275: Một Con Dao Sau LưngChương 276: 276: Không Cùng Một Tộc