Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! - Nhan Từ Khuynh - Dương Họa Y (Bản Chuẩn)

Chương 14


Trước Sau

Chương 14

Còn thiếu một chút nữa là đầu Dương Họa Y đã đập vào cạnh tủ. Nhan Từ Khuynh kéo cô lên rồi ôm vào lòng khiến cô sững người.

– May quá! Em không bị gì! Chút nữa thì…

– Anh thôi đi! – Dương Họa Y lần nữa đẩy anh ra. Trông cô lúc này như một con nhím nhỏ đang xù những chiếc gai nhọn lên để bảo vệ mình – Bây giờ anh tỏ ra quan tâm tôi để làm gì? 6 năm tôi sống không bằng chết dưới tay anh quen rồi! Giờ “bị” anh chăm sóc thế này tôi không quen!

Nhan Từ Khuynh nhẹ kéo cô lại gần rồi ra sức ôm chặt lấy cô dù cô có vùng vẫy mạnh cỡ nào.

– Anh xin lỗi… Là anh đã làm tổn thương em quá nhiều! Nhưng… thời gian vừa qua ở cạnh em nhiều anh mới nhận ra… bản thân đã có lỗi với em rất nhiều! Anh cũng nhận ra… bản thân đã yêu em từ lúc nào không biết…

Dương Họa Y lần nữa sững người. Yêu cô? Thật nực cười! Yêu mà hành hạ tới vậy à? Trong mắt cô anh là một con ác quỷ không đáng tin cậy từ 6 năm về trước rồi. Giờ những gì anh nói cô đều không tin nữa.

Càng nghĩ Dương Họa Y càng khóc, càng đẩy mạnh Nhan Từ Khuynh ra hơn.

– Lời của anh đều là giả dối hết… Tôi không nghe… Tôi không tin…

– Em không tin cũng được nhưng xin em đừng khóc nữa… Sức khỏe của em đang yếu…

– Không phải lúc tôi bị thương nặng… anh vẫn đuổi tôi đi làm… việc nhà sao?…

– Anh biết lỗi rồi… Là do anh hết… Đừng khóc nữa mà…

Một bên không ngừng vừa khóc vừa trách còn một bên lại không ngừng vừa xin lỗi vừa dỗ dành. Cả hai cứ ngồi như vậy cho đến sáng cô mệt quá ngất đi thì mới dừng.

Nhan Từ Khuynh lặng lẽ đắp chăn cho Dương Họa Y rồi ngồi xuống cạnh giường.

Điện thoại anh hiện lên không biết bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của cấp dưới nhưng giờ anh chẳng thiết tha gì đến công việc nữa. Điều anh chỉ quan tâm nhất bây giờ là làm thế nào để cô có thể mau chóng khỏe lại và tin tưởng anh thôi.

Đến chiều tối Dương Họa Y mới tỉnh lại. Cô chống tay ngồi dậy rồi dựa lưng vào thành giường. Đầu óc cô bây giờ trống rỗng. Cô chẳng buồn suy nghĩ đến chuyện gì nữa. Cô mệt lắm rồi!

Nhan Từ Khuynh đang hào hứng ôm một đống đồ mà cô thích đi lên phòng. Càng nghĩ đến việc cô tỉnh dậy thấy những món đồ này anh càng vui. Anh đã phải cho người đi điều tra tìm lại những người đã từng làm giúp việc ở gia đình cô để hỏi về sở thích, thói quen của cô. Sau khi thu thập đủ rồi, đích thân anh đi lựa từng món một cho cô rồi hí hửng đem về nhà.

Cách cửa từ từ mở ra. Nhan Từ Khuynh nghĩ Dương Họa Y chưa tỉnh lại nên anh cố nhẹ nhàng hết sức. Nhưng cửa vừa mở ra là bóng dáng nhỏ bé đang ngồi thẫn thờ trên lan can ngoài ban công. Anh hốt hoảng vứt hết đồ xuống rồi chạy ra ôm lấy người cô bế vào trong.

– Em bị làm sao vậy? Trời lạnh như vậy em ngồi ngoài đó làm gì? Mà ngồi như vậy nhỡ em bị ngã xuống dưới kia thì sao?

Dương Họa Y im lặng không trả lời. Đôi mắt vô hồn vẫn dán chặt vào khung cảnh bên ngoài. Nhan Từ Khuynh cũng không hỏi cô nữa mà đứng dậy nhặt đống đồ vừa vứt vội kia lên rồi đem đến trước mặt cô, miệng cố nở một nụ cười thân thiện nhất có thể:

– Anh biết em có thích mấy thứ này nên đã đi mua chúng về cho em này! Đích thân anh chọn từng thứ một cho em ấy nhé! Toàn đồ tốt nhất thôi đấy…

Dương Họa Y khẽ liếc qua đống đồ trên tay anh. Ánh mắt vô hồn có chút dao động nhỏ nhưng rồi lại trở về trạng thái ban đầu. Thích thì đã sao? Trước thì cô thích thật đấy nhưng sau 6 năm bị giam cầm áp bức thì cô chẳng còn thích gì nữa rồi. 6 năm về trước, những thứ ấy cô thích đến nỗi ngày nào cùng đòi bố mẹ mua cho bằng được, mua nhiều đến mức có hẳn cả một phòng riêng lớn để cô chứa mấy thứ đồ đó. Còn bây giờ, nó là cái gì cô cũng chẳng quan tâm.

Chỉ vì một cái bánh mà anh bắt cô lặn lội dưới trời mưa như trút nước lúc nửa đêm. Anh muốn mua loại bánh mà Liễu Nhi – người mà anh từng yêu thương sâu đậm – yêu thích. Nhưng dù cô có mua đúng đi chăng nữa nhưng anh vẫn bắt cô đi đổi không biết bao nhiêu lần. Và lúc đó anh cũng chẳng có hứng thú gì với loại bánh đó. Chỉ là anh muốn mua, hay đúng hơn là muốn hành cô thôi…

Chiếc bánh thật đơn giản vậy mà anh cũng hại cô sốt cao đến mức phải vào viện mất gần tuần…

Thật sự…

Dương Họa Y vẫn ngồi thờ thẫn ở mép giường. Một giọt nước mắt lăn xuống. Cô lại khóc. Lần này cô khóc vì nhớ gia đình. Cô biết vụ tai nạn năm đó có kẻ đứng sau hãm hại nhưng với tình hình bây giờ cô cũng chỉ bất lực không làm được gì. Cô rất muốn tìm ra kẻ nào đã hại chết bố mẹ cô nhưng giờ làm thế nào để đi điều tra?…


Chương 14
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21 Ly hôn có khi sẽ khiến cô ấy sống tốt hơn! Chương 22 - Tôi nhờ anh một việc... được không?Chương 23 Vậy cô ấy lấy những gì? Chương 24 Có cần hủy không? Chương 25 - Ý tưởng hay!Chương 26 - Do em chứ do ai còn trách? Chương 27 "Tiểu thư có gì cần dặn ạ?" Chương 28 - Em không có làm gì... Chương 29 Không phải anh rất yêu em cơ màChương 30 "Mình có cần nói lí do cho họ.." Chương 31 Là người tôi duy nhất yêu thật lòng... Chương 32 Cả người có chỗ nào cũng thấy khó chịu, Chương 33- Giờ vừa lòng anh chưa...?Chương 34 - Người không khỏe... Chương 35 - Em dám lơ anh? Chương 36 Sao em bị bệnh mà không nói cho anh biết ?Chương 37 Mọi người sẽ theo ý người! Chương 38 - Hay chúng ta quay về nghỉ ngơi chút nhé? Chương 39 - Lần sau em đừng làm vậy nữa nhé! Anh lo lắm! Chương 40 - Em thấy trong người đỡ hơn chưa? Chương 42 Anh không trách em đâu!Chương 41 - Anh khác gì tôi? Chương 43 - Ta tin người sẽ có cáchChương 44 Em gọi ai là con tiện nhân? Chương 45 Ta không sao!Chương 46 - Đây là nơi vương phi ở sao? Chương 48 Tiểu thư thật là giỏi!Chương 49 - Kẻ nào dám phá giấc ngủ của bổn vương? Chương 47 Em kể lại cho ta nghe được không? Chương 51 Sao anh nhận ra tôi?... Chương 50 Tất cả chỉ là để lừa người thôi! Chương 52- Em có biết em đang giết anh không? Chương 53 - Anh muốn cả hai bị bại lộ sao? Chương 54 Không phải kiêng nể hay sợ hãi gì hết! Chương 55 - Nhìn đủ chưa? Chương 56 - Tôi có trách tội anh gì đâu? Chương 57 - Không mướn ngươi đụng vào! Chương 59 Hay cậu đã biết sự thật bây giờ của tớ?... Chương 58 - Cậu vẫn phải thích thôi! Chương 60 Con xin cha hãy trách phạt con... Chương 61 - Hay là... nàng muốn?... Chương 62 Mộ Dung! Ngươi dám lừa ta?Chương 63 Ngươi không dùng thì để bọn ta dùng... Chương 64 - Câm miệng hết đi! Chương 65 - Ai tha cho chàng cơ chứ? Chương 66 Tiểu thư chờ tôi một lát nhé! Chương 67 - Ai biết được đó là con của tôi? Chương 68 - Bây giờ em thấy ổn hơn chưa? Chương 69 - Anh không ăn thì tôi cũng không ăn! Chương 70 - Em mệt không? Chương 71 - Anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em. Chương 72 Quàng khăn là được chứ gì!... Chương 73 - Em không phải nói gì hết. Anh tin em mà! Chương 74 - Không phải lo. Tôi tự biết.Chương 75 - Nên trân trọng tình bạn khi còn có thể. Chương 76 - Tuyệt quá! Chị dâu là nhất!... Chương 77 - Cái nhà riêng của bọn mình đâu? Chương 78 - Nhảy cầu tôi cũng không sợ mà.Chương 79 - Hôm qua em ngủ ngon chứ? Chương 80 - Chị không ốm thật chứ? Chương 81- Thế giờ có đi không? Chương 82 - Em thích qua đó một lát không? Chương 83 Tớ nói sai gì à? Chương 84 - Vẫn là con hiểu chuyện... Chương 85 Mẹ chỉ cần Tiểu Y thấy ngon là được! Chương 86 Anh sẽ không nhắc nữa... Chương 87 - Em không đi cùng được à? Chương 88 "Em đang lo cho anh đấy à?" Chương 89 Thiếu phu nhân giỏi quá thôi... Chương 90 - Chị quá khen rồi!Chương 91 Những lời nói đó... là thật chứ? Chương 92 - Anh muốn thử không?Chương 93 Đây là thật đúng không?Chương 94 - Em sẵn sàng chưa? Chương 95 - Em có thấy mình lương thiện quá không? Chương 96 Cô đã chấp nhận và yêu anh.Chương 97 - Vợ cậu dễ giận nhỉ? Chương 98 - Anh nghĩ em là người ích kỉ lắm sao? Chương 99 "Em sợ anh lo." Chương 100 Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.Chương 101 - Em ngạt thở...Chương 102 Coi như em cầu xin anh đấy.Chương 103 - Để yên cho em làm việc!Chương 105 - Em lừa anh!Chương 104 - Em chê anh già ư?Chương 106