Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! - Nhan Từ Khuynh - Dương Họa Y (Bản Chuẩn)

Chương 102 Coi như em cầu xin anh đấy.


Trước Sau

Được hai ngày nằm viện.

– Em xin anh đấy! Cho em ra viện đi mà!

– Em mới chỉ rời cái ống thở đó được hơn ngày thôi! Ngoan! Ở đây đến hết tuần thì về!

– Về nhà em sẽ nghỉ ngơi đầy đủ mà! Em đâu có làm việc gì nặng đâu chứ?

– Em không nghe anh sao? Sức khỏe chưa tốt, về nhà nhỡ bệnh tái phát nữa thì sao?

– Ở nhà em có thuốc rồi mà…

– Nín nào! Khóc cũng vô ích thôi! Em sẽ không thuyết phục được anh đâu!

– Em không muốn ở đấy! Em không muốn nhìn thấy bạn anh!

– Anh sẽ đưa cậu ấy qua bệnh viện khác!

– Không mà… Em không muốn ở viện…

Dương Họa Y dần khóc nhiều hơn khi năn nỉ Nhan Từ Khuynh đưa cô về nhà. Nhưng dù vậy anh vẫn nhất quyết không cho cô về vì sợ về bệnh cô lại nặng hơn.

– Coi như em cầu xin anh đấy… Em muốn về…

Dương Họa Y quỳ thụp xuống van nài. Cô thật sự không muốn ở lại nơi này chút nào. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc như vậy chỉ khiến cô muốn bệnh thêm thôi. Không chỉ vậy, nếu không về chắc chắn ngày nào cô cũng phải nhìn gương mặt mà cô không muốn gặp chút nào…

Nhan Từ Khuynh thấy có như vậy liền đỡ cô ngồi lên giường rồi thở dài:

– Được rồi. Anh thua rồi. Để anh đưa em về…

Cuối cùng vẫn là phải chịu thua trước cảnh này. Còn Dương Họa Y thì cười thầm trong lòng. Nghĩ thì hơi quá đáng một tí nhưng mà đúng là không ai có thể từ chối trước trò này của cô.

Nhưng về đến nhà, chưa được nghỉ ngơi bao lâu thì Dương Hoa Y nhận được cuộc điện thoại.

– Alo?

Không biết cô nói những gì nhưng khi bước vào phòng, Nhan Từ Khuynh đã thấy gương mặt cô tối sầm lại.

– Họa Y… Em…

– Em đi có việc…

Dứt lời, cô đứng dậy đi nhanh ra cửa. Nhan Từ Khuynh vội túm tay cô kéo lại.

– Em định đi đâu? Em vừa mới xuất viện đấy! Em có thể nghĩ cho sức khỏe của em một phút được không? Em…

Dương Họa Y không nói gì mà vùng tay ra rồi chạy vụt đi. Nhan Từ Khuynh cũng vội vã đuổi theo sau nhưng vẫn chậm một bước. Cô đã lên xe tự mình lại đi.

Nhan Từ Khuynh lần theo địa vị xe thì biết được cô đang đến tập đoàn của Dương gia.

– Chú Vũ… Chú Hạo… Chú Lâm…

Dương Họa Y vừa chạy vào sảnh vừa gọi lớn.

– Tiểu thư… Người đi từ từ thôi ạ… Người cứ bình tĩnh đi ạ…

Cánh cửa phòng làm việc của Dương Thiên Vũ bật mở.

– Chú Vũ…

– Tiểu Y…

Trước ánh mắt sững sờ của Dương Họa Y là Dương Thiên Hạo và Dương Thiên Lâm đang ngồi trầm mặc bên bàn làm việc.

– Chủ Vũ đâu? – Dương Họa Y tiến lại gần hỏi.

– Bọn họ đưa đi rồi… – Dương Thiên Lâm đáp.

– Tại sao lại bị đưa đi? Chú ấy…

– Lí do là trốn thuế với sản phẩm kém chất lượng, gây hại cho khách hàng…

– Các chú lừa trẻ con à? Thuế năm nào chẳng nộp đủ? Có cả biên lai đàng hoàng. Còn sản phẩm, trước giờ có khách hàng nào dùng lại có hại chứ? Dương thị đã làm kinh doanh mĩ phẩm và trang sức đá quý này đến đời cháu là thứ ba rồi tại sao lại có thể xảy ra chuyện này được chứ?

– Bọn chú không lựa cháu. Nhưng mà…

– Không lẽ các chú không nghĩ ra là có kẻ đứng sau muốn hãm hại chúng ta à?

– Bọn chú có nghĩ đến rồi…

– Vậy thì cho người đi điều tra đi chứ!

– Nhưng mà… bọn chú đã… điều tra gần 1 tuần nay rồi… mọi manh mối… đều bị đứt đoạn…

– Một tuần nay? Các chú… mọi chuyện không lớn thêm các chú sẽ không nói cho cháu biết đúng không?

– Bọn chú…

Dương Họa Y giơ tay ra hiệu im lặng. Cô mệt mỏi ngồi xuống ghế. Có lẽ là vô tình nhưng cô đã ngồi xuống cái ghế có quyền lực lớn nhất của Dương thị…

– Tiểu Y… Cháu…

– Bây giờ lo dẹp loạn bọn cổ đông kia đã. Cháu sẽ nắm quyền quản lí cho đến khi giải quyết xong tất cả mọi việc.

– Nhưng bọn chúng…

– Hai người quên cháu là người nắm gần hết cổ phần của tập đoàn này à?

– Đúng là thế… Nhưng mà…

– Còn chuyện gì?

– Tất cả các cổ đông đều muốn…

Dương Thiên Hạo với Dương Thiên Lâm nhìn nhau ái ngại. Một phần họ lo cho sức khỏe của cô, một phần họ không dám trái lời cô. Cuối cùng cả hai vẫn phải nhanh chóng thực hiện yêu cầu của cô. 

Sau 10 phút, tất cả đã có mặt tại phòng họp. Các cổ đông đang thắc mắc không biết ai lại dám to gan tới mức tự ý mở cuộc họp này trong khi mục đích nắm giữ Dương thị của họ sắp thành hiện thực thì cô bước vào. 

Dương Họa Y ngồi xuống vị trí chủ tịch trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người. Đôi mắt lạnh lùng lướt qua một lượt tất cả những gương mặt có ở đây khiến cho những người đó cảm thấy hơi run sợ. 

– Các vị sẽ không ý kiến gì nếu người thừa kế như tôi ngồi đây điều hành cuộc họp cổ đông này chứ?


Chương 102 Coi như em cầu xin anh đấy.
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21 Ly hôn có khi sẽ khiến cô ấy sống tốt hơn! Chương 22 - Tôi nhờ anh một việc... được không?Chương 23 Vậy cô ấy lấy những gì? Chương 24 Có cần hủy không? Chương 25 - Ý tưởng hay!Chương 26 - Do em chứ do ai còn trách? Chương 27 "Tiểu thư có gì cần dặn ạ?" Chương 28 - Em không có làm gì... Chương 29 Không phải anh rất yêu em cơ màChương 30 "Mình có cần nói lí do cho họ.." Chương 31 Là người tôi duy nhất yêu thật lòng... Chương 32 Cả người có chỗ nào cũng thấy khó chịu, Chương 33- Giờ vừa lòng anh chưa...?Chương 34 - Người không khỏe... Chương 35 - Em dám lơ anh? Chương 36 Sao em bị bệnh mà không nói cho anh biết ?Chương 37 Mọi người sẽ theo ý người! Chương 38 - Hay chúng ta quay về nghỉ ngơi chút nhé? Chương 39 - Lần sau em đừng làm vậy nữa nhé! Anh lo lắm! Chương 40 - Em thấy trong người đỡ hơn chưa? Chương 42 Anh không trách em đâu!Chương 41 - Anh khác gì tôi? Chương 43 - Ta tin người sẽ có cáchChương 44 Em gọi ai là con tiện nhân? Chương 45 Ta không sao!Chương 46 - Đây là nơi vương phi ở sao? Chương 48 Tiểu thư thật là giỏi!Chương 49 - Kẻ nào dám phá giấc ngủ của bổn vương? Chương 47 Em kể lại cho ta nghe được không? Chương 51 Sao anh nhận ra tôi?... Chương 50 Tất cả chỉ là để lừa người thôi! Chương 52- Em có biết em đang giết anh không? Chương 53 - Anh muốn cả hai bị bại lộ sao? Chương 54 Không phải kiêng nể hay sợ hãi gì hết! Chương 55 - Nhìn đủ chưa? Chương 56 - Tôi có trách tội anh gì đâu? Chương 57 - Không mướn ngươi đụng vào! Chương 59 Hay cậu đã biết sự thật bây giờ của tớ?... Chương 58 - Cậu vẫn phải thích thôi! Chương 60 Con xin cha hãy trách phạt con... Chương 61 - Hay là... nàng muốn?... Chương 62 Mộ Dung! Ngươi dám lừa ta?Chương 63 Ngươi không dùng thì để bọn ta dùng... Chương 64 - Câm miệng hết đi! Chương 65 - Ai tha cho chàng cơ chứ? Chương 66 Tiểu thư chờ tôi một lát nhé! Chương 67 - Ai biết được đó là con của tôi? Chương 68 - Bây giờ em thấy ổn hơn chưa? Chương 69 - Anh không ăn thì tôi cũng không ăn! Chương 70 - Em mệt không? Chương 71 - Anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em. Chương 72 Quàng khăn là được chứ gì!... Chương 73 - Em không phải nói gì hết. Anh tin em mà! Chương 74 - Không phải lo. Tôi tự biết.Chương 75 - Nên trân trọng tình bạn khi còn có thể. Chương 76 - Tuyệt quá! Chị dâu là nhất!... Chương 77 - Cái nhà riêng của bọn mình đâu? Chương 78 - Nhảy cầu tôi cũng không sợ mà.Chương 79 - Hôm qua em ngủ ngon chứ? Chương 80 - Chị không ốm thật chứ? Chương 81- Thế giờ có đi không? Chương 82 - Em thích qua đó một lát không? Chương 83 Tớ nói sai gì à? Chương 84 - Vẫn là con hiểu chuyện... Chương 85 Mẹ chỉ cần Tiểu Y thấy ngon là được! Chương 86 Anh sẽ không nhắc nữa... Chương 87 - Em không đi cùng được à? Chương 88 "Em đang lo cho anh đấy à?" Chương 89 Thiếu phu nhân giỏi quá thôi... Chương 90 - Chị quá khen rồi!Chương 91 Những lời nói đó... là thật chứ? Chương 92 - Anh muốn thử không?Chương 93 Đây là thật đúng không?Chương 94 - Em sẵn sàng chưa? Chương 95 - Em có thấy mình lương thiện quá không? Chương 96 Cô đã chấp nhận và yêu anh.Chương 97 - Vợ cậu dễ giận nhỉ? Chương 98 - Anh nghĩ em là người ích kỉ lắm sao? Chương 99 "Em sợ anh lo." Chương 100 Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.Chương 101 - Em ngạt thở...Chương 102 Coi như em cầu xin anh đấy.Chương 103 - Để yên cho em làm việc!Chương 105 - Em lừa anh!Chương 104 - Em chê anh già ư?Chương 106