Vợ Ơi! Đợi Anh - Quý Đình Đình

Chương 17: Chưa nghĩ ra tên cho chap này huhu


Trước Sau

Sau một buổi sáng hết bất ngờ này đến bất ngờ khác kéo đến, cuối cùng cô cũng có thể bình yên thư giản rồi. Đến tối vừa nằm lướt web vừa nghĩ đến việc ngày mai đến GM làm việc lại khiến cô náo nức không thôi, đây dù sao cũng là công việc đầu tiên của cô mà, cô phải đi chăm sóc da thôi để ngày mai còn tươi tắn mà đi làm nữa chứ. Thế là cô mới thay đồ ngủ xong đã liền ngồi vào bàn trang điểm để thoa kem dưỡng da, nhìn thấy vết u đỏ đỏ trên đầu cô lại nhíu mày lại, vén vén mái tóc che lại..

Ting tong

Ủa gì nữa vậy má? Giờ này cũng 9h rồi ai lại bấm chuông nữa vậy? Chẳng lẽ ăn trộm sao? Cô từng bước từng bước đi ra phía cửa, tay phải để trước ngực…

” Ai.. Ai đó?” cô đứng gần cánh cửa nói to ra ngoài.

” Là anh” hắn đứng bên ngoài nói.

Hơi, bây giờ cô mới bình tĩnh lại mở cửa ra. Đập vào mắt cô là thân hình cao to của hắn, hắn mặt trên người một chiếc áo thun màu trắng, quần ngang gối. Hắn là đang mặc áo thun trắng sao? Cô nhớ rất rõ, đời trước cô chưa bao giờ thấy hắn mặc áo màu sáng. Cô cũng từng bâng khua nói với hắn rằng ‘ Anh mặc đồ trắng chắc chắn sẽ rất đẹp’ nhưng hình nhu hắn lúc đó lại không để vào tai lời nói đó, vẫn cứ mặc những bộ đồ tối màu. Vậy mà đời này hắn lại mặc áo thun trắng? Cũng quá thay đổi rồi đi. Bên tay phải hắn còn cầm một cái hộp nhỏ không rõ đựng gì bên trong.

” Anh qua đây có việc gì sao?”

” Bôi thuốc cho em!”

” Bôi thuốc?” cô chưa kịp tiêu hóa lời nói hắn đã bước vào nhà, tiện tay đóng cửa lại rồi cầm tay cô dẫn vào nhà hết sức tự nhiên. Hắn kéo cô ngồi trên ghế, hắn cũng thuận người ngồi cạnh cô tay hắn mở chiếc hộp đang cầm ra, bên trong là một là vài lọ thuốc gì đó.

Bàn tay hắn điêu luyện mở một lọ thuốc màu trắng ra, vén mái tóc cô lên rồi dùng bông tăm thoa thuốc lên tóc cô. Rất rất diệu dàng như sợ làm cô đau vậy, cô ngơ ngác từ nãy đến giờ mới tỉnh ra, đưa mắt nhìn hắn. Hắn cũng cuối xuống nhìn cô, môi cong lên một đường đẹp truyệt vời. Hắn sao lại làm vậy với cô cơ chứ? Cô lại hít một hơi rồi nói

” Anh sao lại biết trán tôi bị vậy?”

” Em đụng vào cửa phát ra âm thanh to như vậy bảo sao anh không biết?” hắn nhàn nhạt đáp. Tim cô cứ thế đập mạnh lên, hắn hắn quan tâm cô? Không thể nào, không phải là không bao giờ mới đúng. Có lẽ đây là một sự thương hại? Nghĩ đến đây cô cười nhạt một cái, nụ cười này của cô làm cho hắn hơi lạnh người. Một người cao cao tại thương như hắn lại sợ một nụ cười như thế của cô, nhưng hắn cũng không dám nói gì. Hắn cuối cùng cũng thoa thuốc cho cô xong, cô lại đi vào bếp lấy ra một cốc nước cho hắn, đột nhiên cô lại hỏi

” Anh ăn cơm chưa?” hỏi xong câu này cô lại thấy mình ngu vô cùng, bây giờ là mấy giờ rồi cơ chứ lại còn hỏi ăn cơm chưa. Ôi trời ơi…

” Chưa” hắn nhìn cô rồi đáp.

” Sao lại chưa ăn?” cô hơi cau mày nhìn hắn.

” Bếp ga nhà anh hư mà, sao nấu được, với lại anh cũng không biết nấu.”

" Ừm" cô nhàng nhạt đáp.

Sau một hồi lục đục trong bếp, cô cũng mang một bát cơm , một cái đĩa có hai cái trứng, một ít rau xào và một đĩa chả chiên.

" Gấp quá tôi không biết chuẩn bị gì cho anh, đành ăn tạm đi, tuy không phải món ăn nhà hàng nhưng cũng đủ để lót dạ"

" Không đâu trông rất ngon" nói rồi hắn cúi đầu mà ăn lấy ăn để. Nước mắt xém chút đã không kìm lại được mà tuông ra, đã bao ngày hắn không được ăn cơm cô nấu rồi chính hắn cũng không nhớ nữa, tuy lúc nảy có ăn cơm qua loa trước rồi, nhưng khi gặp món cô nấu hắn lại ăn một cách ngon lành như bị bỏ đói lâu ngày vậy. Cô thấy hắn ăn vậy thì có chút bất ngờ, lúc ở Trình Gia hắn cũng đã ăn món cô nấu rồi mà? Lúc do,hắn cũng chả nói gì nhiều, sao nay lại ăn ngon lành thế? Lạ ghê, chắc là do sáng giờ đói bụng…


Chương 17: Chưa nghĩ ra tên cho chap này huhu
Danh sách chương
Chương 1: Chuyện xưa 1Chương 2: Chuyện xưa 2Chương 3: Chuyện Xưa 3Chương 4: Cô trọng sinh rồi!Chương 5: Mẹ con chiến khẩuChương 6: Gà hầm và xuân dượcChương 7: Không thoát khỏiChương 8: Xem bóiChương 9 : Cuộc trò chuyệnChương 10Chương 11: Hôn và tátChương 12: Tốt nghiệpChương 13: Ánh mắtChương 14: Ký hợp đồngChương 15: Hắn ở cạnh nhà?Chương 16: IQ của cô sắp cạn rồi!!Chương 17: Chưa nghĩ ra tên cho chap này huhuChương 18: Ngày đầu đi làmChương 19: Dòng nước trong timChương 20: Trà ô long chanh dâyChương 21: Quyết địnhChương 22: Truy đuổiChương 23: Hắn không còn nhà để vềChương 24: Về nhàChương 25: ÔmChương 26: Hồi ức của hắn (1)Chương 27: Hồi ức của hắn (2)Chương 28: Hồi ức của hắn (3)Chương 29: Hồi ức của hắn (4)Chương 31: Phòng tài chính sắp có biếnChương 32: Làm việcChương 30: Đình Đình anh yêu emChương 33: Người quenChương 34: Tô Hứa MyChương 35: Âm mưuChương 36: Chọn đồChương 37: Bữa tiệcChương 38: Anh yêu emChương 39: Bắt đầu chiến dịch truy thêChương 40: Chuyển biến mớiChương 41: Cả đời của anh, anh cho em!Chương 42: Để mẹChương 43: Muốn có vợ không cần mặt mũiChương 45: Chủ tịch bị đa nhân cáchChương 46: Đưa em vềChương 47: Hứa My bỏ trốnChương 48: Kế hoạchChương 49: Bước đầuChương 50: Hai phát súng, một mạng ngườiChương 51: Cấm nuốt lời!Chương 52: Tin mớiChương 53: LoChương 54: Thấu hiểuChương 55: Mẹ chồngChương 56: Hạnh phúc chỉ là ta có nhau! (Kết)Chương 57: Ngoại Truyện (Cho anh đi mà) (H)Chương 59: Ngoại truyện (Viên Mãn)Chương 58: Ngoại Truyện (Con trai)