Mật Ngọt Pha Chút Phèn Chua - Chu Tử Hạ

Chương 20


Trước Sau

CHƯƠNG 20: HŨ GIẤM HIỆN HÌNH.

Sau khi bóng lưng hai con người một nam một nữ khuất dạng, một chiếc xe ô tô Ferrari màu đen vừa mới ra mắt ngày hôm qua đỗ trước cổ trường từ bao giờ không biết, cánh cửa ô sau từ từ hạ xuống, khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông trên xe toát ra một khí thế lạnh lùng như những khối băng khổng lồ đang tan chảy ở hai cực khiến cho không khí bên trong xe giảm xuống âm vài độ C.

Là Lục Cảnh Sâm.

Chẳng qua có vài tiếng không gặp lại khuôn mặt thân thương mà trong lòng nhớ nhung da diết, nhớ đến nỗi anh phải nhanh chóng hoàn thành nhanh công việc trong tập đoàn để đến gặp cô, chỉ là khi vừa đến đã bị ăn một màn cẩu lương không hề nuốt trôi.

”Lục… Lục tổng!”

Tài xế lái xe nhìn tâm trạng không tốt của Lục Cảnh Sâm ở trong gương chiếu hậu mà trán anh ta không ngừng vã mồ hôi.

Lục Cảnh Sâm không đáp lại, tay anh chống dưới cằm kề vào ô cửa xe, ánh mắt nhìn xa xăm nơi hai bóng lưng đã khuất dạng.

”Về công ty! Sau đó đưa cô ấy về khu biệt thự riêng của tôi!”

Thanh âm thoát ra của Lục Cảnh Sâm khiến cho tài xế lái xe cảm thấy lạnh thấu xương. Không nói thêm lời nào, tài xế nhanh chóng lái xe một mạch chạy trên đường cao tốc.

Trong xe, tâm trạng không tốt của Lục Cảnh Sâm vẫn giữ nguyên, trái tim anh cảm thấy đớn đau khi nhìn thấy người con gái anh yêu đang cùng ai vội vàng tay nắm tay anh nghĩ mình đã nhìn sai. Anh nở một nụ cười thật phũ phàng.

”Hừ, Lâm Phi Đào! Đây là lý do em nói lời chia tay với tôi sao?”

”Ha, thật ngạc nhiên khi em lại thật sự cùng với hắn ta yêu nhau, tốt đấy nhỉ!”

”Để tôi chống mắt lên coi, em với hắn tay nắm tay, tình cảm thắm thiết được bao lâu?”

”Muốn thoát khỏi tôi sao? Vậy thì em nhầm rồi, tôi đây không dễ dãi tha thứ cho con mồi đã dâng lên tận miệng đâu!”

”Vẫn còn nhiều thời gian lắm, rồi từ từ em phải dần nghe theo mệnh lệnh của tôi thôi!”

Thời gian từng phút trôi qua vài tích tắc, thoáng cái cảnh trời đã bao phủ bởi sắc tối ảm đạm. Đèn đường lần lượt đã thắp theo từng hàng dài trên đường, khu phố lúc này cũng đã bừng sáng bởi ánh đèn loe loét của mọi toà nhà cao tầng.

Dưới cổng trường, một đôi nam nữ vẫn đi bộ dọc theo đường lề, tâm trạng hai người lúc này rất vui vẻ tựa như những cặp đôi đang yêu nhau, đang tâm sự với nhau một điều gì đó. Nét mặt tươi tắn không ngừng hiển diện rõ nét trên từng gương mặt.

”Lâm Phi Đào, giờ cũng đã tối rồi, anh đưa em về kia túc xá sinh viên.”

Quân Dạ Minh dừng lại bước chân, tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Phi Đào mà nói.

Theo bản năng, Lâm Phi Đào có chút không quen với tính cách gần gũi của nam sinh viên này. Tâm trạng cô nghĩ tại sao nay học trưởng lại khác lạ so với ngày thường như vậy chứ? Trước đây anh cũng quan tâm đến cô nhưng đâu có đến nỗi gần gũi thân thiết như vậy!

Tính tình hiện tại cứ như là một cậu nam sinh đang quan tâm đến chi li từng tí một cho người yêu của mình vậy!

”Hôm nay… học trưởng có chút khác lạ…” Cô đưa ánh mắt bối rối nhìn lên khuôn mặt điển trai của Quân Dạ Minh dưới ngọn đèn vàng bên ven đường mà nội tâm cô không ngừng phân tâm.

Người đàn ông này sao lại khiến cho cô cảm thấy chút e dè?

Và rồi cô cảm thấy tại sao tâm trạng lại cảm thấy bất an đến như vậy? Cô rùng mình đưa ánh mắt nhìn cảnh vật xung quanh.

”Sao… sao mình lại cảm giác có ai đó đang nhìn lấy mình chằm chằm vậy?”

Nhìn thấy người con gái trước mặt mình tâm tình không được tốt, Quân Minh Dạ khẽ nâng cằm cô lên.

”Lâm Phi Đào, em đang nghĩ gì vậy?”

Cô hoàn hồn lại, gương mặt xấu xí của mình đã nóng ran dưới lớp phấn mịn. Cô gỡ tay mình ra khỏi bàn tay to khoẻ kia, giọng nói có chút ngượng ngùng.

”Không cần đâu học trưởng! Như vậy là phiền anh rồi!”

Quân Dạ Minh có chút hụt hẫng khi thấy người con gái mình yêu thầm lại từ chối lời đề nghị của mình. Anh thật sự rất muốn ôm tấm thân nhỏ bé vào lòng mình thêm lần nữa nhưng chợt nhận ra vẻ mặt né tránh của cô, anh có chút nhẫn lại.

”Em về một mình liệu có an toàn không?” Anh lo lắng hỏi cô.

”Không sao đâu, cùng lắm chút nữa Phi Phi sẽ tới đây!”

”Sao em có thể chắc chắn rằng cô ấy sẽ đến đây cùng em?”

”À, bạn bè với nhau sao lại không hiểu nhau cơ chứ!”

”Ý em là…”

”Hì, vào giờ này không thấy em về tự khắc cậu ấy sẽ gọi điện dò xét em!”

”Em thật sự….”

Reng reng reng!

Vừa nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đến luôn!

Quân Dạ Minh định nói bỗng điện thoại trong tay Lâm Phi Đào reo lên, thì ra là Vy Tố Phi gọi! Cô nhanh chóng nhấc máy.

”Phi Phi!”

Đầu bên kia truyền đến một lời nói giận dữ: “Đào Đào, bao giờ cậu mới lết cái thân về đây?”

”Sorry, mình đang về!”

“Về ngay! Não nương đợi ngươi trở về mà bụng réo từ hồi nãy đến giờ rồi!”

”Biết rồi, cậu dùng bữa trước đi cho đỡ đói!”

“Nuốt không có trôi!” Vy Tố Phi giận giữ mà buông một câu cứng ngắc.

Nói xong Vy Tố Phi cúp máy đột ngột khiến cho Lâm Phi Đào không kịp đáp lại.

Cô thờ phào nhẹ nhõm, bỗng từ phía sau cô từ đâu đó một bàn tay xuất hiện đặt lên bả vai cô khiến cho cô đứng hình.

”Lâm Phi Đào, Vy Tố Phi gọi cho em sao?”

Thì ra là Quân Dạ Minh! Vậy mà anh ta vẫn đứng đó nghe cuộc nói chuyện giữa cô và Vy Tố Phi.

Cô quay người lại có chút ngượng ngùng: “Học trưởng, anh vẫn chưa về sao?”

Quân Dạ Minh nhìn cô mà lắc đầu: “Anh muốn đưa em về kí túc xá!”

Lâm Phi Đào vồi vàng lùi lại phía sau hai bước, hai tay cô xua xua trước mặt: “Không cần phải cầu kì như vậy đâu, em tự về được! Anh không phải phiền như vậy!”

Quân Dạ Minh miễn cưỡng nghe theo lời của cô. Và rồi trong đầu anh lại có suy nghĩ lạ lẫm: “Lâm Phi Đào!”

Lời nói kết hợp với hành động. Thuận theo đà phía trước, một tay anh giơ ra đón lấy vòng eo thon thả của cô, tay còn lại giữ cằm cô, đôi môi mỏng ấm nóng khẽ chạm lên trán nóng bỏng của Lâm Phi Đào.

”Quân… Quân Dạ Minh…. anh… anh… anh…”

Lâm Phi Đào sững sờ trước hành động của anh mà không nói lên lời nào. Cô giãy giụa thoát ra khỏi cái ôm của anh, hai chân vội vã lùi lại phía sau, hai tay đưa lên trán mà che đi chỗ hôn ban nãy của anh.

Cô như đang rơi vào một tình huống khó xử!

Thình thịch… thình thịch….

Tiếng nhịp tim đập của ai đó không ngừng phát ra trong không gian bối rối giữa hai đôi mắt đang nhìn lấy nhau.

”Lâm Phi Đào, thật ra ngay từ lần đầu tiên gặp em anh đã…”

Quân Dạ Minh tiến lại gần cô định nói lời gì đó thì đột nhiên một chiếc xe ô tô sang chảnh của hãng Ferrari xuất hiện trước mặt hai người mà bóp còi, làm gián đoạn lời thoại của anh.

Ánh mắt của hai người hướng về chiếc xe đang đỗ ở trước mặt.

Lâm Phi Đào nhớ ra rồi, thì ra ban nãy cô cảm thấy ơn lạnh sau lưng là vì bản thân mình sắp gặp phải nhân vật nguy hiểm.

Đúng là giác quan thứ sáu của người phụ nữ rất nhạy bén, chỉ cần có điều gì thấy thường cái là bọn họ có thể cảm nhận được nguy hiểm sắp ập đến đời mình.

Lâm Phi Đào thầm trách trong lòng mình một tiếng, tại sao cô lại không nhận ra điềm này sớm hơn, để rồi hũ giấm chua chạm mặt nước đục, tình huống khó xử đã xảy ra.

Bốn mắt đối diện với nhau, như một luồng tia sét đối nghịch, tạo ra một bầu không khí sặc mùi tử khí.


Chương 20
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 1Chương 5Chương 4Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21: Hũ giấm nứt rạnChương 22: Dạy dỗChương 23: Dạy cách hô hấpChương 25: Ai leo cây ai?Chương 24: Lấy lòngChương 26: Không chịu lấy cô taChương 27: Gương vỡ lại lànhChương 28: Phòng dành cho thiếu phu nhânChương 29: Muốn có mẹChương 30: Chắc là yêu thật rồiChương 31: Gặp mặtChương 33: Em đang ghen sao?Chương 32: Ai mới là người lấy vợ?Chương 34: Đàm phámChương 36: Nhẫn nhịnChương 35: Không cho phépChương 37: Miệng lưỡi người đờiChương 38: Thích mạnh miệng?Chương 40: Lần đầu gặp mặtChương 41: Ăn nói thận trọngChương 39: Mạnh mẽ hay yếu đuối?Chương 42: Muốn ăn cháo thay cơm?Chương 43: Muốn gọi đòn không mất tiền?Chương 45: Quân tử báo thù mười năm chưa muộnChương 44: Rơi vào bẫyChương 47: Một màn cẩu lươngChương 46: Gọi mami có được không?Chương 48: Ghen cấp độ 1Chương 51: Gương mặt thậtChương 50: Kẻ phản diệnChương 49: Bị hôn rồiChương 52: Giành chiến thắngChương 53: Sao chú lại hôn mami cháu?Chương 54: Ghen là gì?Chương 55: Ghen cấp độ 2Chương 56: Không còn trong trắngChương 57: Bị mắc bẫyChương 58: Hết thật rồiChương 59: Ly cà phê có vấn đềChương 60: Sweet loveChương 62: Đêm dàiChương 63: Ăn em trướcChương 64: Dư vị của buổi sớm maiChương 65: Giới hạnChương 66: Không gian nóng rựcChương 61: Một đêm ướt átChương 67: Chút hy vọngChương 69: Chê tôi bẩn?Chương 68: Mua đồ PHÒNG TRÁNHChương 70: Không gian kích tìnhChương 72: Hồi tưởng mảnh ký ức ngọt ngàoChương 73: Một câu không thích nhai đi nhai lại nhiều lầnChương 71: Sự thật hé mở một nửaChương 74: Lòng dạ thâm độcChương 75: Giới hạn chịu đựng của con ngườiChương 76: Người đàn ông lạ mặtChương 77: Huyết lãnh phongChương 78: Muốn kiểm tra thân thểChương 79: Men say ái tìnhChương 80: Triền miên không dứtChương 81: Tẩm bổ sức khoẻ