Mật Ngọt Pha Chút Phèn Chua - Chu Tử Hạ

Chương 14


Trước Sau

CHƯƠNG 14: DẠ TƯỚC THIỆU.

Khoá chặt thân thể cô vào trong lồng ngực mình, cả khuôn mặt anh áp vào phía sau gáy của cô, hôn một cái thật mạnh còn in dấu đỏ ở đó, gò má anh ép sát vào vành tai cô, giọng nói thêm phần tà mị.

”Hiện giờ tôi đang cần em! Nhiệm vụ của em là phải phục vụ tôi!.’

”Anh… anh… Lục Cảnh Sâm! Làm ơn thôi đi! Anh đang đùa người à?”

Lâm Phi Đào vùng vẫy khỏi cái ôm đó, hai bên vành tai cô lúc này đã chuyển sang màu đỏ ửng.

”Em xem, phần tai này của em, nó đã đỏ rồi!”

Hắn nghiêng đầu cúi xuống gặm mút lấy vành tai sớm đã đỏ ửng của cô vì quá xấu hổ thẹn thùng.

”Cơ thể em thật nhạy cảm đó Lâm Phi Đào.”

”Á! Anh dám cắn?”

Nhìn dáng vẻ xấu hổ của cô, Lục Cảnh Sâm thêm phần thích thú mà cắn nhẹ vành tai cô để trêu ghẹo cô.

Tiếng động của cánh cửa một lần nữa bị ai đó gõ cửa, bên ngoài giọng nói của người đàn ông truyền vào trong.

”Tổng giám đốc!”

”Nói!”

Hắn ra lệnh cho người bên ngoài vừa rồi gõ cửa.

Hắn vẫn không ngừng lại động tác, cánh môi từ từ chuyển xuống cổ cô, cắn nhẹ tạo ra dấu vết đỏ hỏi rồi thuận theo đó trườn xuống xương quai xanh trắng muốt của cô mà hôn nhẹ.

”Á!”

Lâm Phi Đào giật mình toàn thân co rút, hai tay lúc này đã chống lên kháng cự mà đẩy anh ra.

”Anh có thôi đi không? Có người ở cửa!”

Người đàn ông kia vẫn đứng ở phía bên ngoài không dám mở cửa bước vào, truyền lại lời nói mà mình cần kiến nghị.

”Mặc tiểu thư đang đợi người ở phòng trợ lý chủ tịch!”

Người kia vừa nói xong, tất cả động tác của anh đều ngừng lại, con mắt anh sâu quạnh nhìn về phía cửa phòng.

Mặc tiểu thư? Người đó là ai? Trong lòng cô dội lên vẻ hoài nghi, im lặng mà lắng nghe mọi tình hình.

“Mặc Ái La?” Lục Cảnh Sâm nhắc tên của người con gái ấy, môi nhếch lên buông một nụ cười lạnh buốt sống lưng.

Mặc Ái La? Là một vị tiểu thư quyền quý đồng thời là vị hôn thê của Lục Cảnh Sâm?

Lâm Phi Đào nghĩ thầm, sống mũi cô bắt đầu cay cay.

”Bảo cô ta tôi không có đây!”

Giọng nói của anh có chút lạnh nhạt với người khác, hai tay vẫn siết chặt cô trong lồng ngực như đang ngăn cản cô trốn thoát.

”Phu nhân cùng Mặc tiểu thư chờ ngài!”

Nhắc đến hai chữ ”phu nhân” sắc mặt của Lục Cảnh Sâm chuyển sang sắc thái giết người, chân mày anh ta nhíu lại, thanh âm truyền ra cũng có phần thay đổi.

”Nói tôi đang bận bàn bạc với đối tác!”

Người kia vẫn không hề suy nghĩ những gì anh nói, vẫn tiếp tục truyền ý của mình cần nói: “Phu nhân có nói sẽ đợi ở phòng trợ lý cho đến khi gặp được ngài.”

Lục Cảnh Sâm hừ lạnh một cái rồi buông Lâm Phi Đào ra khỏi lồng ngược của mình, chửi thề một câu, trong lòng tức giận không thôi: “Thật là phiền phức!”

Lục Cảnh Sâm không nói một lời với cô gái mình vừa buông ra, hắn trực tiếp khoác lên trên mình bộ áo choàng thời thượng rồi rời khỏi căn phòng

Lâm Phi Đào đôi mắt đã đỏ hoe vì hành động ban nãy của Lục Cảnh Sâm khiến cho cô có chút sợ hãi. Tưởng chừng cái thân nhỏ này của mình sẽ khó thoát khỏi người đàn ông có đầy tính dục vọng này. Cũng may thay có người đến cắt ngay tính chiếm hữu của hắn.

Cô vừa lau đi nước mắt vừa chỉnh đốn lại trang phục xộc xệch trên người.

Trong tâm trí Lâm Phi Đào rất mơ hồ, vị hôn thê và mẹ của Lục Cảnh Sâm đã đến đây gặp anh, liệu rằng họ có biết cô đang ở đây hay không?

Nhắc tới ba chữ ”Lục phu nhân” là y như rằng toàn thân Lâm Phi Đào đổ mồ hôi lạnh vì sợ hãi. Hàng loạt những hình ảnh đáng sợ của sáu tháng trước không hẹn mà ùa về trong tâm trí cô. Càng nhớ về mảnh ký ức đáng sợ đó Lâm Phi Đào không kiềm chế được nỗi lòng mình mà nghẹn khóc.

Ba chữ ấy như đã khắc sâu trong lòng cô, ăn sâu vào trong tận tuỷ sống, tựa hồ như đang nhắc nhở cô rằng đường nên để bà ta bắt gặp lại mình.

Có lẽ mình nên cẩn trọng chú ý hơn!

Suy nghĩ đắn đo một hồi Lâm Phi Đào rời khỏi văn phòng tổng tài. Vừa đi cô vừa để ý nhìn đường, nếu chẳng may bắt gặp Lục Phu nhân là đời cô xuống dốc không phanh.

Rời khỏi tập đoàn SD một cách thuận lợi, Lâm Phi Đào nhanh chóng bắt taxi đến trung tâm bệnh viện, nơi mẹ cô đang điều trị bệnh ở đó.

Bốn lăm phút sau, một chiếc xe taxi dừng lại trước cổng biện viện điều trị Dưỡng Nhan.

Cửa xe vừa mở ra, thân hình thanh mảnh của Lâm Phi Đào vội vã bước xuống xe, chạy băng băng vào trong bệnh viện nhập thủ tục thăm bệnh nhân.

Vừa đến phòng bệnh của mẹ mình, Lâm Phi Đào thấy mẹ mình đang nằm trên giường bệnh, bà đang chìm trong giấc ngủ sâu cộng thêm có sự hỗ trợ của máy thở, dưới tay vẫn không ngừng truyền nước.

Bác sĩ Dạ sau khi chỉnh lại mực nước truyền vào cơ thể bệnh nhân, anh quay người lại nhìn thấy Lâm Phi Đào đang đứng ở cửa, anh gật đầu mỉm cười chào cô.

”Lâm tiểu thư, cô đến rồi?”

Lâm Phi Đào nhìn người bác sĩ mà gật đầu. Cô lại gần phía giường bệnh mẹ mình, hai đầu gối khuỵu xuống, hai tay run rẩy nắm nhẹ vào bàn tay đang mắc ống tiêm truyền nước, đôi mắt đỏ hoe đã ngấn lệ, thi thoảng chớp chớp ép giọt lệ phải trôi ra.

”Bác sĩ Dạ, tình hình sức khỏe mẹ tôi ra sao rồi?”

Bác sĩ Dạ nhìn vào hồ sơ bệnh án của mẹ cô, khuôn mặt có chút điềm đạm.

”Ca phẫu thuật rất thành công, đã loại bỏ được khối u ra khỏi cơ thể mẹ cô. Do vẫn còn thuốc gây mê nên có khả năng ba đến năm tiếng nữa mẹ cô sẽ tỉnh lại!”

Lâm Phi Đào cúi đầu xuống thảm trải giường màu trắng mà khẽ nức nở: “Cảm ơn bác sĩ rất nhiều! Cảm ơn anh đã cứu sống mẹ tôi!”

Dạ Tước Thiệu nhìn thấy người con gái kia mà có chút rung động. Định đưa tay chạm vào đầu cô để an ủi nhưng chợt anh nhận ra điều gì đó không được đúng đắn nên đã rụt tay lại.

”Trách nhiệm của bác sĩ như tôi nên làm!”

Anh nhìn Lâm Phi Đào, cảm nhận được người con gái này thật sự rất đáng thương.

Dạ Tước Thiệu năm nay đã ngoài ba mươi tuổi rồi. Vẻ mặt bên ngoài tuy anh hơi lạnh lùng nhưng phía trong con người anh lại chứa định một thứ tình cảm cao quý.

Kể từ ba năm sau cái chết của người vợ quá cố, Dạ Tước Thiệu như rơi vào trầm mặc ít cười. Đối với mọi người luôn dùng ngữ điệu lạnh lùng mà đối đáp.

Nhưng kể từ khi tiếp xúc với cô gái này, dường như khối băng đá mang trong người anh có chút tan chảy.

Chẳng lẽ anh lại biết yêu thêm lần nữa?

Không! Không! Dẹp chuyện đó đi! Yêu đương gì giờ này! Trong bệnh viện còn bao việc đang chờ đợi, thời gian đâu để mà yêu đương.

”Lâm tiểu thư, bệnh nhân sau khi phẫu thuật cần được có không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi. Cô theo tôi ra ngoài bàn về vấn đề viện phí của mẹ cô.”

”Dạ!”

Cô cùng Dạ Tước Thiệu bước ra khỏi phòng bệnh, đưa hồ sơ bệnh án cho cô, lời nói có chút ôn tồn.

''Bác sĩ Dạ, anh có biết người đó là ai không?''

Dạ Tước Thiệu trầm ngâm suy nghĩ, lục lọi tìm trong kí ức những sự việc đã trải qua, sau một hồi anh chắc chắn nói ra một lời.

''Theo như tôi nhớ thì hình như là trợ lý của tập đoàn SD đã trả tiền viện phí cho mẹ cô!''

''Gì… gì cơ?'' Lâm Phi Đào lại lần nữa rơi vào tình trạng ngu ngốc.


Chương 14
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 1Chương 5Chương 4Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21: Hũ giấm nứt rạnChương 22: Dạy dỗChương 23: Dạy cách hô hấpChương 25: Ai leo cây ai?Chương 24: Lấy lòngChương 26: Không chịu lấy cô taChương 27: Gương vỡ lại lànhChương 28: Phòng dành cho thiếu phu nhânChương 29: Muốn có mẹChương 30: Chắc là yêu thật rồiChương 31: Gặp mặtChương 33: Em đang ghen sao?Chương 32: Ai mới là người lấy vợ?Chương 34: Đàm phámChương 36: Nhẫn nhịnChương 35: Không cho phépChương 37: Miệng lưỡi người đờiChương 38: Thích mạnh miệng?Chương 40: Lần đầu gặp mặtChương 41: Ăn nói thận trọngChương 39: Mạnh mẽ hay yếu đuối?Chương 42: Muốn ăn cháo thay cơm?Chương 43: Muốn gọi đòn không mất tiền?Chương 45: Quân tử báo thù mười năm chưa muộnChương 44: Rơi vào bẫyChương 47: Một màn cẩu lươngChương 46: Gọi mami có được không?Chương 48: Ghen cấp độ 1Chương 51: Gương mặt thậtChương 50: Kẻ phản diệnChương 49: Bị hôn rồiChương 52: Giành chiến thắngChương 53: Sao chú lại hôn mami cháu?Chương 54: Ghen là gì?Chương 55: Ghen cấp độ 2Chương 56: Không còn trong trắngChương 57: Bị mắc bẫyChương 58: Hết thật rồiChương 59: Ly cà phê có vấn đềChương 60: Sweet loveChương 62: Đêm dàiChương 63: Ăn em trướcChương 64: Dư vị của buổi sớm maiChương 65: Giới hạnChương 66: Không gian nóng rựcChương 61: Một đêm ướt átChương 67: Chút hy vọngChương 69: Chê tôi bẩn?Chương 68: Mua đồ PHÒNG TRÁNHChương 70: Không gian kích tìnhChương 72: Hồi tưởng mảnh ký ức ngọt ngàoChương 73: Một câu không thích nhai đi nhai lại nhiều lầnChương 71: Sự thật hé mở một nửaChương 74: Lòng dạ thâm độcChương 75: Giới hạn chịu đựng của con ngườiChương 76: Người đàn ông lạ mặtChương 77: Huyết lãnh phongChương 78: Muốn kiểm tra thân thểChương 79: Men say ái tìnhChương 80: Triền miên không dứtChương 81: Tẩm bổ sức khoẻ