Đệ Nhất Thần Y Của Phú Bà - Tần Phong (FULL)

Chương 17 Cái gì!


Trước Sau

Người nhà họ Dương đứng trong phòng đều mang vẻ mặt giễu cợt nhìn Tân Phong đi ra khỏi cửa, chỉ có Dương Thanh Linh chạy theo gọi Tân Phong.

Có điều Dương Thanh Linh cũng chỉ gọi vậy thôi.

Sau khi Tần Phong rời khỏi căn phòng, Cổ Vô Tu khẽ hừ một tiếng.

Chỉ là một thăng ranh, không cần ông ta ra tay dạy dỗ, người nhà họ Dương cũng dạy giúp ông ta rồi.

“Tiếp theo Cổ mỗ sẽ châm tiếp kim thứ hai, nếu bệnh tình của ông Dương không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ cần châm ba cây kim thì sẽ tỉnh lại ngay.”

Cổ Vô Tu nhận lấy kim châm thứ hai từ trợ thủ, châm vào huyệt vị phía trán bên kia của ông cụ Dương.

Sau khi châm cây thứ hai này, cơ thể của ông cụ Dương rõ ràng có động đậy một chút.

“Bà nội, ông nội động đậy rồi.”

Dương An Na gọi một tiếng.

Mọi người trong phòng đều chăm chú nhìn vào phía giường bệnh, nhìn từng hành động Cổ Vô Tu tiến hành châm cứu.

Cổ Vô Tu châm một kim xong, lại nhận thêm kim châm thứ ba.

Kim châm thứ ba này Cổ Vô Tu châm vào đỉnh đầu của ông cụ Dương.

Quả nhiên sau khi châm xong cả ba kim châm, cơ thể ông cụ Dương co giật liên tục ba lần.

Sau đó mí mắt của ông cụ Dương cũng khẽ động đậy, chầm chầm mở ra.

“Ông à, ông tỉnh rồi!” €ó người nhà họ Dương nào đó vui mừng hô to. “Ông nội!”

“Cha!”

Người nhà họ Dương đều vội vàng chạy đến bên giường bệnh, thấy ông cụ Dương đã mở mắt liền gọi.

“Tốt…tốt lắm…các con đều ở đây…

Ông cụ Dương nhìn thấy người nhà họ Dương đều vây quanh giường, nở nụ cười nói với mọi người.

Nhưng sắc mặt của ông cụ Dương vẫn cực kỳ tái nhợt.

“Ông à, ông có thể tỉnh lại đều dựa vào y thuật cao siêu của Cổ thần y!” Bà lão Dương thấy chồng mình tỉnh lại thì vui mừng nói, còn không quên tán thưởng Cổ Vô Tu một câu.

“Cổ thần y, không hổ với danh xưng Hoa Đà tái thế, y thuật còn lợi hại hơn Hoa Đà gấp mười lần.”

“Gấp mười lần còn ít, to gan một chút, gấp một trăm lần còn được ấy chứ”

“Cổ thần y tài giỏi vô song, có thể nói là cải tử hoàn sinh, khiến người ta phải mở rộng tầm mắt, xin nhận một lạy.”

Người nhà họ Dương đứng cạnh cũng thuận nước mà tâng bốc Cổ Vô Tu, đến cả ba bác sĩ tư nhân lúc nãy cũng không nhịn được, vội vàng từ góc phòng chạy đến nịnh bợ lấy lòng.

Cổ thần y chắp hai tay sau lưng, ngẩng cao đầu đứng trước giường bệnh, cảm thấy tất cả những lời khen ngợi ông ta đều xứng đáng có được.

“Khụ khụ…ọc”

Đột nhiên sắc mặt của ông cụ Dương tối sầm lại, trong miệng phun ra một ngụm máu.

Máu tươi văng tung toé!

Cổ Vô Tu đứng trước gường bệnh, bộ Đường phục màu trắng trên người bị nhuộm đỏ cả một mảng lớn.

Cảnh tượng này lập tức khiến mọi người hoảng sợ! “Đầu của tôi…đau quá…”

Ông cụ Dương ôm đầu, cực kỳ đau đớn, thống khổ hét lên một tiếng rồi hôn mê lần nữa.

“Sao lại thế này?”

Cổ Vô Tu bị cảnh tượng trước mắt doạ sợ.

Ông ta lập tức không để ý chuyện quần áo nhuốm máu, cầm lấy cổ tay ông cụ Dương bắt mạch.

Tít tít tít!

Lúc này thiết bị đo nhịp tim ở đầu giường vang lên âm thanh báo động.

Tình hình nguy kịch hiện lên màu đỏ! “Nguy rồi! Cổ thần y, nhịp tim bệnh nhân giảm mạnh, đây là dấu hiệu của sự sống nhanh chóng mất đi, ông cụ Dương, ông ấy, ông ấy….”

Một bác sĩ tư nhân chỉ vào thiết bị hô lên, mắt trợn tròn, có thể đoán được những lời sau đó là gì.

Cái gì!

Người nhà Dương gia đều oà khóc, đến cả bà lão Dương cũng đau khổ gào thét.

Mà Dương Như Tuyết không có thời gian than khóc, cô ngay lập tức lao về phía cửa chạy ra ngoài.

"Nhanh…nhanh …đi ra ngoài, mời vị tiểu thần y kia vào đây!"

Cùng lúc đó Cổ Vô Tu đang bắt mạch cho ông cụ Dương, trong mắt tràn đầy sự kinh hãi, ngẩng đầu hét lên một tiếng ra bên ngoài.


Chương 17 Cái gì!
Danh sách chương
Chương 1: Phú bà bỏ nhiều tiền để tìm chồngChương 2: Rồng ẩn trong cửu cungChương 3: Người dẫn chương trình xinh đẹp nhà kế bênChương 4: Người bảo vệ Long mônChương 5: Cô có điềm rủiChương 6 Cô ấy là em gái tôiChương 7 Không hề báo trước!Chương 8 Giống hệt nhau!Chương 9 Cô thầm nghĩChương 10 Mọi người không sao chứ?Chương 11 Bà nội!Chương 12 Chuyển gạch mà cũng xuất sắcChương 13 Thanh Linh!Chương 14 Ông nộiChương 15 Lão phu nhân quá khen!Chương 16 Chú hai Dương Hồng Vinh lên tiếngChương 17 Cái gì!Chương 18 Tân Phong ngẩng đầu nhìn lên.Chương 19 Đi theo tôi vào trong!Chương 20 Tiểu thần yChương 21 Hản thật sự là thần y!Chương 22 Ông nộiChương 23 Mà là người của chỉ thứ hai.Chương 24 Khí Vận Chiến châm!Chương 25 “Không có gì.”Chương 26 Quả thực là buồn cười!Chương 27 Có người mua thuốc tăng lực!Chương 28 Ai mà biếtChương 29 Công tửChương 30 Một lời gây chấn động!Chương 31 Cái đó ấy?Chương 32 "Mười vạn tệ sao?Chương 33 Ôi trời ơi!Chương 34 Tắm ư?Chương 35 Sao anh ta lại cũng ở đây?Chương 36 Tam thiếu đây sao?Chương 37 Bị hạ gục ngay lập tức!Chương 38 Kẻ nào dám làm loạn ở đây?Chương 39 Thạch đại sưChương 40 Liệu có ai tin nổi chuyện này chứ?Chương 41 Không sao đâuChương 42 Tin hay không thì tùy côChương 43 Buổi sáng!Chương 44 Hãy quên nó đi nếu bạn không nói với tôiChương 45 Dự thính nghe chuyên gia y học Trung Quốc giảng bài sao?Chương 46 Sao lại nói chuyện với người đẹp như thếChương 47 Sao tôi lại không dám chứ!Chương 48 Đây là danh thiếp công tử chí tôn ư?Chương 49 Thẻ công tử chí tôn!Chương 50 Tập đoàn Hoa Đại!Chương 51 Rốt cuộc Tần Phong là người thế nào?Chương 52 Chuyện gì thế này?Chương 53 Anh nói gì cơ?Chương 54 Chị là yêu tinh sao?Chương 55 Anh là ai?Chương 56 Đã lâu không gặp