Đệ Nhất Thần Y Của Phú Bà - Tần Phong (FULL)

Chương 12 Chuyển gạch mà cũng xuất sắc


Trước Sau

“Ồ… Đi làm chuyển gạch thật ư, lại còn để tôi nói trúng nữa:

Dương An Na vừa nghe vậy thì cười khẩy với Tân Phong: “Một tên rác rưởi chỉ có thể đi chuyển gạch ở công trường mà cũng dám nói là xuất sắc sao!”

“Ha ha ha! Chuyển gạch, lại còn xuất sắc nữa, tôi cười chết mất.”

“Hay là chúng ta trao cho anh ta một huy chương ghi nhận thợ chuyển gạch xuất sắc đi? Ha ha hal”

“Chuyển gạch mà cũng xuất sắc vậy sao, làm chồng ở rể cái gì chứ, mau về mà chuyển gạch đi.”

Không ít người nhà họ Dương phải bật cười, không ngờ rằng Tần Phong lại là một người vận chuyển gạch.

Đường đường là một nữ tổng giám đốc xinh đẹp như Dương Như Tuyết mà lại đi tìm một chàng rể làm nghề vận chuyển gạch.

“Thật đúng là nỗi nhục nhã cho gia đình này, cô không biết xấu hổ, nhưng Dương gia vẫn cần thể diện đó.”

Sắc mặt Dương lão phu nhân cũng u ám đi, bà nhìn về phía Dương Như Tuyết, nói rằng: “Gia nghiệp của nhà họ Dương chỉ truyền cho nam không truyền cho nữ, nếu như cháu không tìm được một người chồng xuất sắc tới ở rể, vậy một mai khi ông nội cháu đi về cõi tiên rồi, toàn bộ gia nghiệp của nhà họ Dương sẽ không còn liên quan gì tới cháu nữa, thậm chí cả chức tổng giám đốc của cháu, cháu cũng phải từ chức.”

Đối mặt với lời nói của Dương lão phu nhân, gương mặt tươi cười của Dương Như Tuyết vừa tái nhợt vừa lạnh lùng, cô không ngờ rẵng Tần Phong sẽ thừa nhận rẵng mình là người chuyển gạch.

Nếu như là nghề nghiệp khác thì cô đã có thể gánh Tần Phong qua trót lọt rồi.

Tân Phong đứng bên cạnh vừa nghe đến đó thì cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên do mọi chuyện.

Hóa ra để có thể thừa kế gia nghiệp nên Dương Như Tuyết mới bỏ ra cả một số tiền lớn để đi tìm chồng, tìm người giả mạo làm chồng mình tới ở rể.

Dù sao thì tìm một người chồng tới ở rể, còn muốn người †a phải xuất sắc nữa thì cũng quá khó, có người đàn ông nào xuất sắc mà lại đi ở rể chứ, làm vậy có phần hơi mâu thuẫn.

Đương nhiên, Tân Phong cũng có thể nhận ra rẵng ở đây có rất nhiều người nhà họ Dương, thậm chí bao gồm cả Dương lão phu nhân kia nữa, dường như họ đều không muốn gặp Dương Như Tuyết.

Tân Phong nhìn lướt qua những người nhà họ Dương trước mặt, hắn cười khẩy một cái rồi nói: “Nếu vậy thì xin hỏi, ở trong mắt mọi người, thế nào mới được gọi là ưu tú đây?”

“Trước mắt khoan hẳng nói tới mấy thứ viển vông như đa mưu túc trí, nhưng ít nhất cũng phải giống như vị hôn phu của tôi, có tiền có thế có mạng lưới quan hệ, thậm chí cả một danh y như Tái Hoa Đà mà anh ấy cũng có thể mời tới để khám chữa bệnh cho ông nội, còn anh, ngoài chuyển gạch ra thì còn có thể làm gì được nữa”

Dương An Na cười chế nhạo.

“Mời một Tái Hoa Đà tới khám chữa bệnh cho ông nội là ưu tú sao?” Tần Phong đáp: “Vậy nếu như tôi nói tôi có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội thì sao?”

“Anh… Anh có thể chữa khỏi bệnh của ông nội sao?”

Dương An Na nghe vậy, vẻ mặt cô ta khinh thường, nói rằng: “Rất nhiều bác sĩ nổi tiếng đều phải bó tay chịu thua, anh tưởng răng mình là ai chứ, thần y hả, xem ra ngoài chuyển gạch ra thì anh còn có thể bốc phét được nữa đó!”

“Không sai, tôi chính là thần y, tôi hỏi cô, có phải dạo này trên người cô xuất hiện những vết loét lốm đốm màu hồng, thỉnh thoảng thấy ngứa không chịu nổi, theo như góc độ y học mà nói thì đây là triệu chứng cho bệnh lây qua đường tình dục, tôi khuyên cô sau này sinh hoạt bình thường chút đi, chớ có làm cái gì bất thường!”

Dương An Na nghe xong thì nét cười biến đổi, Sở Thiên Thành cũng trợn tròn mắt: “Anh đứng đó nói bậy bạ gì đó hả?”

“Đừng nóng, cả anh nữa đó, trông thì tác phong nhanh nhẹn, mắt ngọc mày ngài, nhưng thực ra lại buông thả tình dục. quá độ, toàn thân đã suy yếu cả rồi, mỗi lần cũng không quá ba phút, cứ như vậy thì e rằng việc tiếp nối hương khói cũng thành vấn đề đó.”

Tân Phong lần lượt nhìn về phía Dương An Na và Sở Thiên thành, liên tiếp nói ra những căn bệnh không tiện nói của bọn họ.

Đây là điều mà hắn rút ra được từ bốn chữ khẩu quyết “Vọng, Văn, Vấn, Thiết” dựa trên nội dung sách y thuật “Thiên Địa Huyền Hoàng”.

Một thần y đích thực chỉ cần liếc mắt cái là có thể biết được tình trạng bệnh của bệnh nhân.

Vừa rồi Dương An Na là người nói nhiều nhất, đương nhiên Tân Phong sẽ lấy cô ta ra thử đao rồi, về phần Sở Thiên Thành thì anh ta cũng chẳng phải gã đàn ông tốt gì cả.

Tân Phong sờ sờ mũi nói: “Sao hả, tôi nói có đúng không?”

Dù là Dương An Na hay Sở Thiên Thành thì sảc mặt đều thay đổi điên cuồng, xấu hổ xấu xí, bởi vì lời mà Tân Phong nói không sai.

Nhưng mà anh ta càng bảo mọi người đừng nên tin thì ánh mắt của người nhà họ Dương ở xung quanh lại càng tỏ ra kỳ lạ mà nhìn Dương An Na và Sở Thiên Thành.

Dương Như Tuyết thấy Tân Phong có thể tiết lộ căn bệnh không tiện nói của hai người họ thì cũng thầm thấy khiếp sợ.

Lẽ nào, Tân Phong thật sự có y thuật bí mật gì đó sao?

Lúc trước, khi ở hiện trường vụ tai nạn xe cộ, Tân Phong đã cứu sống được bé gái kia, bây giờ hắn còn có thể nói ra căn bệnh thầm kín của Dương An Na và Sở Thiên Thành.


Chương 12 Chuyển gạch mà cũng xuất sắc
Danh sách chương
Chương 1: Phú bà bỏ nhiều tiền để tìm chồngChương 2: Rồng ẩn trong cửu cungChương 3: Người dẫn chương trình xinh đẹp nhà kế bênChương 4: Người bảo vệ Long mônChương 5: Cô có điềm rủiChương 6 Cô ấy là em gái tôiChương 7 Không hề báo trước!Chương 8 Giống hệt nhau!Chương 9 Cô thầm nghĩChương 10 Mọi người không sao chứ?Chương 11 Bà nội!Chương 12 Chuyển gạch mà cũng xuất sắcChương 13 Thanh Linh!Chương 14 Ông nộiChương 15 Lão phu nhân quá khen!Chương 16 Chú hai Dương Hồng Vinh lên tiếngChương 17 Cái gì!Chương 18 Tân Phong ngẩng đầu nhìn lên.Chương 19 Đi theo tôi vào trong!Chương 20 Tiểu thần yChương 21 Hản thật sự là thần y!Chương 22 Ông nộiChương 23 Mà là người của chỉ thứ hai.Chương 24 Khí Vận Chiến châm!Chương 25 “Không có gì.”Chương 26 Quả thực là buồn cười!Chương 27 Có người mua thuốc tăng lực!Chương 28 Ai mà biếtChương 29 Công tửChương 30 Một lời gây chấn động!Chương 31 Cái đó ấy?Chương 32 "Mười vạn tệ sao?Chương 33 Ôi trời ơi!Chương 34 Tắm ư?Chương 35 Sao anh ta lại cũng ở đây?Chương 36 Tam thiếu đây sao?Chương 37 Bị hạ gục ngay lập tức!Chương 38 Kẻ nào dám làm loạn ở đây?Chương 39 Thạch đại sưChương 40 Liệu có ai tin nổi chuyện này chứ?Chương 41 Không sao đâuChương 42 Tin hay không thì tùy côChương 43 Buổi sáng!Chương 44 Hãy quên nó đi nếu bạn không nói với tôiChương 45 Dự thính nghe chuyên gia y học Trung Quốc giảng bài sao?Chương 46 Sao lại nói chuyện với người đẹp như thếChương 47 Sao tôi lại không dám chứ!Chương 48 Đây là danh thiếp công tử chí tôn ư?Chương 49 Thẻ công tử chí tôn!Chương 50 Tập đoàn Hoa Đại!Chương 51 Rốt cuộc Tần Phong là người thế nào?Chương 52 Chuyện gì thế này?Chương 53 Anh nói gì cơ?Chương 54 Chị là yêu tinh sao?Chương 55 Anh là ai?Chương 56 Đã lâu không gặp