Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 172


Trước Sau

Phàm Gian đã trở thành nhân vật ác danh hiển hách ở thành phố Minh Hải, đồng thời có tầm ảnh hưởng nhất định. Bên ngoài cậu ta là thủ hạ trung thành tài cán của Vương Hi, ông chủ một công ty con dưới tay Vương Hi, nhà từ thiện của thành phố Minh Hải, nhưng thực ra cậu ta đã nắm trong tay thế lực ngầm của Minh Hải.

Chỉ cần Vương Hi muốn hạ ai ở thành phố Minh Hải, cậu ta lập tức có thể đưa người đó đến chỗ Vương Hi.

Vốn Vương Hi muốn giữ lại Vương Vị Ương và Dương Bác Thiên một thời gian nữa, nhưng vì Sở Kiếm Tâm chọc giận anh, anh quyết định thanh trừ những người ngoài này trước.

Anh đã huy động con át chủ bài dưới tay là Phàm Gian.

Tối hôm đó, Vương Hi mời đám người Diệp Thiên Tứ, Tạ Tư Kỳ, Diệp Dục Hàn, Phùng Uyển, Khưu Vũ và Lý Bân ăn cơm ở khách sạn của thành phố Minh Hải.

Đây là một bữa Hồng Môn Yến.

Anh bày bữa Hồng Môn Yến để thanh trừ một lượt những kẻ địch của anh trong giới thương trường thành phố Minh Hải, thanh trừ một lượt những kẻ địch anh đã biết và tương lai có thể sẽ xuất hiện.

Lúc này mọi người đều đã biết tin Vương Vị Ương đêm qua bị tấn công, cũng biết tin Dương Bác Thiên ban ngày ban mặt bị Phàm Gian dẫn đi.

Tiệc tối nhanh chóng chính thức bắt đầu. Vương Hi ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị, nâng một ly trà khẽ nhấp.

Tôn Tinh Tinh ánh mắt bình tĩnh đứng phía sau anh.

Đám người Diệp Thiên Tứ, Tạ Tư Kỳ, Diệp Dục Hàn, Phùng Uyển, Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân lần lượt ngồi trước bàn. Đằng sau Phùng Uyển có Chu Dương đứng, đằng sau Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân mỗi người có hai quyền thủ dưới tay đứng.

Trong phòng bao vẫn rất yên tĩnh, không khí vừa ngột ngạt vừa nghiêm túc.

Mọi người đã biết Vương Hi là người thế nào.

Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân thỉnh thoảng lại lén nhìn Vương Hi một cái, cảm giác trên người anh có khí thế không giận mà uy.

“Anh Hi, vệ sĩ anh thuê tốt thật, xinh đẹp, đáng yêu, ngây thơ, chắc võ cũng giỏi lắm nhỉ?”, Nguyên Kiệt thấy không khí áp lực quá, là người đầu tiên chủ động nói chuyện với Vương Hi, khen ngợi Tôn Tinh Tinh ở bên cạnh anh.

“Cô ấy tên là gì vậy? Tôi có thể xin wechat cô ấy không?”, Lý Bân cố ý lộ nụ cười xấu xa.

“Anh Hi, bên Dương Bác Thiên sao rồi? Sau khi anh bảo Phàm Gian bắt hắn ta đi, cả ngày tôi không nghe thấy tin gì của hắn ta”, Khưu Vũ hỏi thăm dò.

“Các anh đứng về phía nào?”, Vương Hi cụp mắt, khẽ nhấp nước trà trong tay.

“…”, Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân đều không nói gì nữa.

“Phải chọn một phía mà đứng, các anh có thể mắng tôi như lúc ở sòng bạc. Mọi người đều trẻ tuổi, tuy tôi có tiền hơn các anh, nhưng không có nghĩa tôi tôn quý hơn các anh. Các anh có thể gọi tôi là anh Hi, cũng có thể gọi là giám đốc Vương, thậm chí có thể đặt biệt danh cho tôi, trêu đùa tôi, tôi đều không để ý. Nhưng các anh muốn có đặc quyền từ chỗ tôi thì tiền đề là các anh phải là người của tôi”, Vương Hi nói.

“…”, Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân căng thẳng cau mày.

Bọn họ là những người gió chiều nào theo chiều ấy, ai có thế lực lớn thì ủng hộ người ấy, ai nổi nhất thành phố Minh Hải thì theo người ấy. Hiện giờ Vương Hi nhẹ nhàng loại bỏ Vương Vị Ương và Dương Bác Thiên, nhưng Vương Vị Ương và Dương Bác Thiên đều có gia tộc ở thủ đô ủng hộ, Dương Bác Thiên lại còn là gia chủ nhà họ Dương thủ đô.

Ai mà biết Vương Hi với Vương Vị Ương, Dương Bác Thiên rốt cuộc ai là người thắng cuối cùng. Long Minh ở thành phố Minh Hải còn chưa ra tay với anh, bọn họ sao dám tùy tiện ủng hộ Vương Hi chứ?

Nếu Vương Hi bảo bọn họ ủng hộ lén lút thì không nói làm gì, chỉ sợ ủng hộ công khai quá, sau này bên Long Minh mà thắng thì kết cục của họ sẽ rất thảm.

Vương Hi khẽ đặt chén trà lên mặt bàn.

Cửa phòng bao nhanh chóng mở ra, Phàm Gian xách Dương Bác Thiên toàn thân dính máu tươi bước vào, dùng sức ném một cái, Dương Bác Thiên phịch một tiếng rơi lên bàn.

Tạ Tư Kỳ bị doạ hét lên một tiếng chói tai, Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân cũng giật mình kêu lên một tiếng.

Phùng Uyển nhìn thấy tình trạng thê thảm của Dương Bác Thiên, hít một hơi lạnh.

“Tôi bỏ mười triệu mua lại tất cả cổ phần của Dương Bác Thiên ở công ty tôi, cả phố ăn uống Thiên Thịnh của hắn ta ở thành phố Minh Hải cũng đã bán cho tôi. Trước kia hắn ta từng cá cược với tôi, thua tôi một trăm triệu chưa trả, nợ tôi một lần liếm giày, bây giờ đã trả hết cho tôi rồi. Tôi đã đặt vé máy bay giúp hắn ta, lát nữa hắn ta sẽ rời khỏi thành phố Minh Hải. Hiện giờ thành phố Minh Hải chỉ mình tôi độc tài, các anh ủng hộ ai?”, Vương Hi nói.

“Vương Hi, tôi tưởng anh là một thương nhân đàng hoàng, khác với những người khác, không ngờ anh cũng làm những chuyện đen tối mờ ám này”, Phùng Uyển nói.

“Đây là bọn họ ép tôi”, Vương Hi nói.

Phùng Uyển cau chặt mày.

“Tôi quả thực là một thương nhân đàng hoàng, ba năm trước tôi dựa vào tài hoa của mình, biến vốn chủ sở hữu âm của Vương gia thành tài sản ròng. Lúc đó dưới tay tôi có rất nhiều người, đều theo tôi học kinh tế, không ai tham gia mấy trò cấu kết kia cả. Đại thiếu hàng đầu phía nam Long Minh là anh em kết nghĩa của tôi, hắn ta không sạch sẽ, tôi trước giờ không dính dáng đến hội của hắn ta.”

“Nhưng cuối cùng tôi được cái gì? Tôi vô duyên vô cớ gặp tai nạn, mắt tôi bị mù tròn ba năm, ba năm này tôi chịu đủ sỉ nhục.”

“Tôi cũng không cố ý làm gì cả, là tôi đã có sẵn một số thứ, tiện tay lợi dụng chút mà thôi. Nếu không tôi sở hữu thế lực ngầm của thành phố Minh Hải, để mặc những hạng lắt nhắt này bắt nạt tôi mà không phản kháng lại, chẳng phải hơi nực cười sao?”, Vương Hi lạnh lùng nói.

“Anh đi trên những con đường lớn sáng sủa, ra vào sân bay, các khách sạn năm sao, các trung tâm thương mại phồn hoa nhất, những thứ đen tối kia sao có thể dính dáng đến anh chứ?”, Phùng Uyển nói.

“Vậy bây giờ cô đang nói chuyện với ai, cô không có cảm giác nguy hiểm khi tính mạng bị uy hiếp sao?”, Vương Hi bật cười.

“Vương Hi, chúng tôi không sợ anh đâu”, Chu Dương nói.

“Các anh quả thực không sợ tôi, vì các anh là người tốt, các anh không nên sợ tôi. Các anh chưa từng làm gì với Vương Hi tôi, sao tôi có thể làm tổn thương các anh chứ? Nhưng những kẻ rác rưởi này lại phá rối gia đình tôi, hại tôi và vợ suýt ly hôn, công ty tôi suýt nữa phá sản. Bọn họ tưởng tôi thất thế, như một đám ruồi lao đến giẫm đạp tôi. Là bọn họ làm phiền tôi, nên tôi mới đối phó bọn họ”, Vương Hi nâng ly trà trước mặt lên, hất lên người Dương Bác Thiên.

Dương Bác Thiên ánh mắt hoảng hốt, co rụt trên bàn không dám lên tiếng.

“Đi!”, Vương Hi nói.

Dương Bác Thiên vội vàng bò dậy chạy mất.

“Nhà họ Dương, Vương ở thủ đô, nhà họ Long ở thành phố Minh Châu, tôi, các người chọn một phía đi. Ủng hộ tôi thì sau này các người chính là bạn của Vương Hi tôi, tôi sẽ cực kỳ hữu hảo với các người, quan tâm việc làm ăn của các người. Ủng hộ bọn họ, nếu các người không có cách thức liên lạc của họ, tôi sẽ cho. Nhưng sau này các người chính là kẻ địch của tôi, tôi sẽ ra sức giẫm đạp các người, cho đến khi nào các người phá sản thì thôi”, Vương Hi nói.

“Tôi chắc chắn đứng về phía anh!”, Nguyên Kiệt lập tức tỏ thái độ.

“Tôi cũng ủng hộ anh”, Khưu Vũ và Lý Bân có chút khó xử, nhưng vẫn đồng ý.

“Chúng tôi cũng vậy”, Lại có người nói.

“Các người thì sao?”, Vương Hi nhìn về phía Diệp Thiên Tứ, Tạ Tư Kỳ và Diệp Dục Hàn.

“Chúng tôi cũng có phần?”, Diệp Dục Hàn kinh ngạc.

“Phải”, đôi mắt Vương Hi phát sáng lấp lánh.

“Có thể theo cậu kiếm tiền, cậu là em rể tôi, tôi là thân thích của cậu, có thể theo cậu thì còn có tiền tiêu. Nói thật, cậu làm gia chủ nhà họ Diệp thì biết bao lợi ích. Diệp Thiên Tứ làm gia chủ thì có gì? Tôi chỉ trở nên nghèo hơn trước kia mà thôi. Thực ra tôi muốn theo cậu lâu rồi, chỉ là trước kia làm quá nhiều chuyện sai, sợ cậu không tha thứ cho tôi”, Diệp Dục Hàn cau mày nói.

“Các người thì sao?”, Vương Hi hỏi.

“Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”, Tạ Tư Kỳ sợ đến mức mặt trắng bệch.

“Diệp Khinh Tuyết là chủ Tuyết Bảo, một trong ba công ty dưới tay tôi, công ty này sắp tuyên truyền chính thức, giá trị sẽ lên đến 10 tỷ. Tôi để một bà chủ có giá trị 10 tỷ làm gia chủ của các người chắc không quá đáng chứ? Nếu các người toàn tâm toàn ý giúp cô ấy, tôi có thể bỏ qua hiềm khích trước đây trọng dụng các người”, Vương Hi nói.

“Có chuyện tốt như vậy sao?”, Tạ Tư Kỳ hỏi.

“Các người là người thân của Diệp Khinh Tuyết, tôi không trọng dụng các người, lẽ nào lại giết sao?”, Vương Hi bật cười.

“Nếu cậu chịu đối xử tốt với chúng tôi, chúng tôi nhất định toàn tâm toàn ý giúp cậu”, Tạ Tư Kỳ nói.

“Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác thật vui vẻ”, Vương Hi mỉm cười.

Hiệu suất làm việc của Vương Hi rất cao, hiện giờ bên cạnh anh không có Diệp Khinh Tuyết, cũng rất nhàn rỗi, chỉ dùng thời gian một ngày một đêm đã xử lý xong Vương Vị Ương và Dương Bác Thiên, dạy dỗ bọn họ một trận rồi đuổi khỏi thành phố Minh Hải.

Hiện anh sở hữu 22% cổ phần của công ty đầu tư Quang Phục.

Sau khi xử lý xong Vương Vị Ương và Dương Bác Thiên, anh tiện tay thu nạp mấy người Khưu Vũ, Nguyên Kiệt và Lý Bân, còn lôi kéo Diệp Dục Hàn, Diệp Thiên Tứ và Tạ Tư Kỳ về phía anh.


Chương 172
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333